HNI 29/5
BÀI THƠ CHƯƠNG 32
HÀNH TRÌNH ĐI TÌM CHÍNH MÌNH
Có những lúc giữa dòng đời xuôi ngược
Ta mỉm cười nhưng lòng lại chơi vơi
Mang khuôn mặt mà bao người mong đợi
Rồi quên mình đã mệt mỏi bao nơi.
Ta từng sống vì lời người đánh giá
Sợ cô đơn nên giữ mãi im lìm
Sợ khác biệt nên đành che cảm xúc
Để nỗi buồn lặng lẽ chất trong tim.
Có những đêm nhìn thật sâu vào mắt
Ta giật mình không nhận nổi chính ta
Người phụ nữ năm nào đầy mơ ước
Đã đi đâu giữa cuộc sống xô bồ qua?
Rồi một ngày tâm hồn lên tiếng gọi
Bảo ta rằng hãy sống thật đi thôi
Đừng mãi chạy theo những điều giả tạo
Mà bỏ quên trái tim giữa cuộc đời.
Hành trình ấy không phải tìm nơi khác
Mà quay về đối diện với lòng mình
Học yêu lấy những điều chưa hoàn hảo
Và dịu dàng với những vết thương xinh.
Ta học cách lắng nghe từng cảm xúc
Không trách mình vì đã yếu mềm hơn
Không xấu hổ vì đôi lần bật khóc
Sau tháng ngày cố mạnh mẽ cô đơn.
Có những vết thương tưởng như rất cũ
Nhưng âm thầm còn nhức nhối bên trong
Chỉ khi dám chạm vào điều đau nhất
Ta mới tìm lại ánh sáng trong lòng.
Người phụ nữ đẹp không vì hoàn mỹ
Mà vì biết đứng dậy sau thương đau
Biết yêu lấy cả những ngày yếu đuối
Vẫn mỉm cười sau giông bão bạc đầu.
Đi tìm mình là hành trình rất thật
Không hào nhoáng như thế giới ngoài kia
Chỉ cần sống đúng với điều tim muốn
Đã là điều hạnh phúc nhất trần gian.
Rồi sẽ có một ngày ta hiểu được
Điều quý nhất chẳng ở phía xa xôi
Mà chính là khi tâm hồn bình yên
Và ta được là chính mình giữa đời.
BÀI THƠ CHƯƠNG 32
HÀNH TRÌNH ĐI TÌM CHÍNH MÌNH
Có những lúc giữa dòng đời xuôi ngược
Ta mỉm cười nhưng lòng lại chơi vơi
Mang khuôn mặt mà bao người mong đợi
Rồi quên mình đã mệt mỏi bao nơi.
Ta từng sống vì lời người đánh giá
Sợ cô đơn nên giữ mãi im lìm
Sợ khác biệt nên đành che cảm xúc
Để nỗi buồn lặng lẽ chất trong tim.
Có những đêm nhìn thật sâu vào mắt
Ta giật mình không nhận nổi chính ta
Người phụ nữ năm nào đầy mơ ước
Đã đi đâu giữa cuộc sống xô bồ qua?
Rồi một ngày tâm hồn lên tiếng gọi
Bảo ta rằng hãy sống thật đi thôi
Đừng mãi chạy theo những điều giả tạo
Mà bỏ quên trái tim giữa cuộc đời.
Hành trình ấy không phải tìm nơi khác
Mà quay về đối diện với lòng mình
Học yêu lấy những điều chưa hoàn hảo
Và dịu dàng với những vết thương xinh.
Ta học cách lắng nghe từng cảm xúc
Không trách mình vì đã yếu mềm hơn
Không xấu hổ vì đôi lần bật khóc
Sau tháng ngày cố mạnh mẽ cô đơn.
Có những vết thương tưởng như rất cũ
Nhưng âm thầm còn nhức nhối bên trong
Chỉ khi dám chạm vào điều đau nhất
Ta mới tìm lại ánh sáng trong lòng.
Người phụ nữ đẹp không vì hoàn mỹ
Mà vì biết đứng dậy sau thương đau
Biết yêu lấy cả những ngày yếu đuối
Vẫn mỉm cười sau giông bão bạc đầu.
Đi tìm mình là hành trình rất thật
Không hào nhoáng như thế giới ngoài kia
Chỉ cần sống đúng với điều tim muốn
Đã là điều hạnh phúc nhất trần gian.
Rồi sẽ có một ngày ta hiểu được
Điều quý nhất chẳng ở phía xa xôi
Mà chính là khi tâm hồn bình yên
Và ta được là chính mình giữa đời.
HNI 29/5
📕 BÀI THƠ CHƯƠNG 32
HÀNH TRÌNH ĐI TÌM CHÍNH MÌNH
Có những lúc giữa dòng đời xuôi ngược
Ta mỉm cười nhưng lòng lại chơi vơi
Mang khuôn mặt mà bao người mong đợi
Rồi quên mình đã mệt mỏi bao nơi.
Ta từng sống vì lời người đánh giá
Sợ cô đơn nên giữ mãi im lìm
Sợ khác biệt nên đành che cảm xúc
Để nỗi buồn lặng lẽ chất trong tim.
Có những đêm nhìn thật sâu vào mắt
Ta giật mình không nhận nổi chính ta
Người phụ nữ năm nào đầy mơ ước
Đã đi đâu giữa cuộc sống xô bồ qua?
Rồi một ngày tâm hồn lên tiếng gọi
Bảo ta rằng hãy sống thật đi thôi
Đừng mãi chạy theo những điều giả tạo
Mà bỏ quên trái tim giữa cuộc đời.
Hành trình ấy không phải tìm nơi khác
Mà quay về đối diện với lòng mình
Học yêu lấy những điều chưa hoàn hảo
Và dịu dàng với những vết thương xinh.
Ta học cách lắng nghe từng cảm xúc
Không trách mình vì đã yếu mềm hơn
Không xấu hổ vì đôi lần bật khóc
Sau tháng ngày cố mạnh mẽ cô đơn.
Có những vết thương tưởng như rất cũ
Nhưng âm thầm còn nhức nhối bên trong
Chỉ khi dám chạm vào điều đau nhất
Ta mới tìm lại ánh sáng trong lòng.
Người phụ nữ đẹp không vì hoàn mỹ
Mà vì biết đứng dậy sau thương đau
Biết yêu lấy cả những ngày yếu đuối
Vẫn mỉm cười sau giông bão bạc đầu.
Đi tìm mình là hành trình rất thật
Không hào nhoáng như thế giới ngoài kia
Chỉ cần sống đúng với điều tim muốn
Đã là điều hạnh phúc nhất trần gian.
Rồi sẽ có một ngày ta hiểu được
Điều quý nhất chẳng ở phía xa xôi
Mà chính là khi tâm hồn bình yên
Và ta được là chính mình giữa đời. 🌷