HNI 9/6
BÀI THƠ :CHƯƠNG 42 — GIÁO DỤC VÀ HÒA BÌNH THẾ GIỚI
Tri thức mở lối nhân gian
Giáo dục gieo hạt, nhẹ nhàng tương lai
Người gần người, bớt chia hai
Hiểu nhau từ những điều dài tháng năm
Sợ hãi hóa thành xa xăm
Khi con chữ thắp âm thầm niềm tin
Mỗi lời học, mỗi hành trình
Là thêm một nhịp bình minh trong đời
Tri thức chẳng giữ riêng người
Trao đi lại lớn, rạng ngời khắp nơi
Từ trang sách đến chân trời
Kết nối nhân loại, nối lời yêu thương
Thế giới tuy rộng bốn phương
Nhưng chung một nhịp vô thường đổi thay
Nếu lòng người biết dựng xây
Thì không biên giới nào vây được lòng
Văn minh chẳng ở sắc không
Mà trong cách nghĩ rộng lòng hay không
Không ai đứng ở trung tâm
Mỗi nền văn hóa đều nằm giá trị
Giáo dục mở cánh tư duy
Cho người nhìn thấy những gì khác ta
Thấu cảm thay cho xót xa
Đối thoại thay tiếng can qua bạo tàn
Thế giới muốn được bình an
Không chỉ hiệp ước, cung đàn ngoại giao
Mà từ nhận thức đi vào
Từ trong lớp học gieo vào tương lai
Hiểu nhau để bớt chông gai
Thương nhau để bớt những ai hận thù
Một đời học để ngàn thu
Không còn bóng tối mịt mù chia ly
Tri thức là nhịp xuân thì
Nối người lại với những gì xa xôi
Nếu cùng chia sẻ muôn nơi
Thì nhân loại sẽ rạng ngời hòa chung
Một ngày thế giới bao dung
Không còn ranh giới ngăn vùng trái tim
Giáo dục gieo hạt im lìm
Mà xây cả một bình minh nhân loài.
BÀI THƠ :CHƯƠNG 42 — GIÁO DỤC VÀ HÒA BÌNH THẾ GIỚI
Tri thức mở lối nhân gian
Giáo dục gieo hạt, nhẹ nhàng tương lai
Người gần người, bớt chia hai
Hiểu nhau từ những điều dài tháng năm
Sợ hãi hóa thành xa xăm
Khi con chữ thắp âm thầm niềm tin
Mỗi lời học, mỗi hành trình
Là thêm một nhịp bình minh trong đời
Tri thức chẳng giữ riêng người
Trao đi lại lớn, rạng ngời khắp nơi
Từ trang sách đến chân trời
Kết nối nhân loại, nối lời yêu thương
Thế giới tuy rộng bốn phương
Nhưng chung một nhịp vô thường đổi thay
Nếu lòng người biết dựng xây
Thì không biên giới nào vây được lòng
Văn minh chẳng ở sắc không
Mà trong cách nghĩ rộng lòng hay không
Không ai đứng ở trung tâm
Mỗi nền văn hóa đều nằm giá trị
Giáo dục mở cánh tư duy
Cho người nhìn thấy những gì khác ta
Thấu cảm thay cho xót xa
Đối thoại thay tiếng can qua bạo tàn
Thế giới muốn được bình an
Không chỉ hiệp ước, cung đàn ngoại giao
Mà từ nhận thức đi vào
Từ trong lớp học gieo vào tương lai
Hiểu nhau để bớt chông gai
Thương nhau để bớt những ai hận thù
Một đời học để ngàn thu
Không còn bóng tối mịt mù chia ly
Tri thức là nhịp xuân thì
Nối người lại với những gì xa xôi
Nếu cùng chia sẻ muôn nơi
Thì nhân loại sẽ rạng ngời hòa chung
Một ngày thế giới bao dung
Không còn ranh giới ngăn vùng trái tim
Giáo dục gieo hạt im lìm
Mà xây cả một bình minh nhân loài.
HNI 9/6
BÀI THƠ :CHƯƠNG 42 — GIÁO DỤC VÀ HÒA BÌNH THẾ GIỚI
Tri thức mở lối nhân gian
Giáo dục gieo hạt, nhẹ nhàng tương lai
Người gần người, bớt chia hai
Hiểu nhau từ những điều dài tháng năm
Sợ hãi hóa thành xa xăm
Khi con chữ thắp âm thầm niềm tin
Mỗi lời học, mỗi hành trình
Là thêm một nhịp bình minh trong đời
Tri thức chẳng giữ riêng người
Trao đi lại lớn, rạng ngời khắp nơi
Từ trang sách đến chân trời
Kết nối nhân loại, nối lời yêu thương
Thế giới tuy rộng bốn phương
Nhưng chung một nhịp vô thường đổi thay
Nếu lòng người biết dựng xây
Thì không biên giới nào vây được lòng
Văn minh chẳng ở sắc không
Mà trong cách nghĩ rộng lòng hay không
Không ai đứng ở trung tâm
Mỗi nền văn hóa đều nằm giá trị
Giáo dục mở cánh tư duy
Cho người nhìn thấy những gì khác ta
Thấu cảm thay cho xót xa
Đối thoại thay tiếng can qua bạo tàn
Thế giới muốn được bình an
Không chỉ hiệp ước, cung đàn ngoại giao
Mà từ nhận thức đi vào
Từ trong lớp học gieo vào tương lai
Hiểu nhau để bớt chông gai
Thương nhau để bớt những ai hận thù
Một đời học để ngàn thu
Không còn bóng tối mịt mù chia ly
Tri thức là nhịp xuân thì
Nối người lại với những gì xa xôi
Nếu cùng chia sẻ muôn nơi
Thì nhân loại sẽ rạng ngời hòa chung
Một ngày thế giới bao dung
Không còn ranh giới ngăn vùng trái tim
Giáo dục gieo hạt im lìm
Mà xây cả một bình minh nhân loài.