HNI 10/6
BÀI THƠ CHƯƠNG 4: THỜI GIAN VÀ SỰ HỮU HẠN

Thời gian trôi, không hình không tiếng,
Không thể chạm, chỉ thấy phai dần.
Một giây rơi, là đời xa ngần,
Không quay lại, dù lòng tiếc nuối.

Con người sống giữa dòng chảy vội,
Đo bằng kim, nhưng chẳng giữ được bao giờ.
Mỗi khoảnh khắc tưởng như thờ ơ,
Lại là một lần không thể lặp.

Sự hữu hạn như bức tường lặng,
Giữ đời người trong một lối đi riêng.
Không vô tận nên mới cần thiêng,
Không vĩnh cửu nên từng giây quý giá.

Nếu thời gian là điều còn mãi,
Thì con người đâu biết lựa chọn chi.
Chính giới hạn khiến ta khắc ghi,
Mỗi phút sống — là một lần duy nhất.

Tuổi trẻ qua như cơn gió nhẹ,
Còn chưa kịp gọi đã hóa xa xôi.
Ngày hôm qua tưởng vẫn đầy vơi,
Hôm nay đã thành điều ký ức.

Có những điều ta từng rất thích,
Rồi lãng quên giữa những bận rộn đời.
Chỉ khi mất mới thấy chơi vơi,
Thời gian lấy đi mà không báo trước.

Và ta hiểu trong từng hơi thở,
Sống hôm nay không phải đợi ngày mai.
Bởi đời người ngắn tựa mây bay,
Nên từng phút cũng thành vô giá.
HNI 10/6 BÀI THƠ CHƯƠNG 4: THỜI GIAN VÀ SỰ HỮU HẠN Thời gian trôi, không hình không tiếng, Không thể chạm, chỉ thấy phai dần. Một giây rơi, là đời xa ngần, Không quay lại, dù lòng tiếc nuối. Con người sống giữa dòng chảy vội, Đo bằng kim, nhưng chẳng giữ được bao giờ. Mỗi khoảnh khắc tưởng như thờ ơ, Lại là một lần không thể lặp. Sự hữu hạn như bức tường lặng, Giữ đời người trong một lối đi riêng. Không vô tận nên mới cần thiêng, Không vĩnh cửu nên từng giây quý giá. Nếu thời gian là điều còn mãi, Thì con người đâu biết lựa chọn chi. Chính giới hạn khiến ta khắc ghi, Mỗi phút sống — là một lần duy nhất. Tuổi trẻ qua như cơn gió nhẹ, Còn chưa kịp gọi đã hóa xa xôi. Ngày hôm qua tưởng vẫn đầy vơi, Hôm nay đã thành điều ký ức. Có những điều ta từng rất thích, Rồi lãng quên giữa những bận rộn đời. Chỉ khi mất mới thấy chơi vơi, Thời gian lấy đi mà không báo trước. Và ta hiểu trong từng hơi thở, Sống hôm nay không phải đợi ngày mai. Bởi đời người ngắn tựa mây bay, Nên từng phút cũng thành vô giá.
Love
2
0 Comments 0 Shares