HNI 10/6

BÀI THƠ CHƯƠNG 2: NGUỒN GỐC CỦA SỰ SỐNG

Trời xa xưa, bóng tối còn dày
Người tự hỏi: ta từ đâu vậy?
Giữa vũ trụ, ngàn sao lay động
Có hay không một khởi đầu này?

Từ thần thoại, lời xưa kể lại
Rằng trời cao dựng tạo muôn loài
Nhưng khoa học bước chân chậm rãi
Tìm sự thật qua tháng năm dài

Trái Đất xưa, lửa còn bùng cháy
Núi phun trào, đá nóng chưa nguôi
Biển sơ khai, mưa dầm tích tụ
Khí trời xưa chưa giống hôm nay

Giữa hỗn mang, vật chất va chạm
Tia sét rơi như tiếng mở màn
Axit amin âm thầm xuất hiện
Mầm sự sống khởi giữa đại ngàn

RNA đó, mang lời đầu tiên
Tự sao chép qua vòng tiến hóa
Từ hóa học chuyển mình thành sống
Một bước qua ranh giới mịt mờ

Tế bào nhỏ được màng bao bọc
Như chiếc nôi giữ lấy sinh mệnh
Rồi phân chia, lớn dần nhịp sống
Mở hành trình sinh giới bao la

Biển xanh đó hàng tỷ năm trước
Vi sinh vật lặng lẽ sinh sôi
Rồi quang hợp đổi thay khí quyển
Oxy về, sự sống rạng ngời

Muôn loài khác dần hình thành tiếp
Cá, côn trùng, khủng long một thời
Rồi con người bước ra từ tiến hóa
Mang tư duy, ngôn ngữ, tiếng cười

Ta hôm nay nhìn về vũ trụ
Tự hỏi mình có chỉ nơi đây?
Ngàn hành tinh vẫn còn bí ẩn
Sự sống nào đang ẩn đâu đây?

Hiểu nguồn gốc không chỉ tri thức
Mà còn là gốc rễ con người
Ta từ đất, từ sao, từ nước
Nên phải cùng gìn giữ cuộc đời

Hành trình ấy chưa từng dừng lại
Câu hỏi kia vẫn mãi gọi mời
Ta đi tiếp giữa trời rộng mở
Tìm chính mình trong vũ trụ xa xôi.
HNI 10/6 BÀI THƠ CHƯƠNG 2: NGUỒN GỐC CỦA SỰ SỐNG Trời xa xưa, bóng tối còn dày Người tự hỏi: ta từ đâu vậy? Giữa vũ trụ, ngàn sao lay động Có hay không một khởi đầu này? Từ thần thoại, lời xưa kể lại Rằng trời cao dựng tạo muôn loài Nhưng khoa học bước chân chậm rãi Tìm sự thật qua tháng năm dài Trái Đất xưa, lửa còn bùng cháy Núi phun trào, đá nóng chưa nguôi Biển sơ khai, mưa dầm tích tụ Khí trời xưa chưa giống hôm nay Giữa hỗn mang, vật chất va chạm Tia sét rơi như tiếng mở màn Axit amin âm thầm xuất hiện Mầm sự sống khởi giữa đại ngàn RNA đó, mang lời đầu tiên Tự sao chép qua vòng tiến hóa Từ hóa học chuyển mình thành sống Một bước qua ranh giới mịt mờ Tế bào nhỏ được màng bao bọc Như chiếc nôi giữ lấy sinh mệnh Rồi phân chia, lớn dần nhịp sống Mở hành trình sinh giới bao la Biển xanh đó hàng tỷ năm trước Vi sinh vật lặng lẽ sinh sôi Rồi quang hợp đổi thay khí quyển Oxy về, sự sống rạng ngời Muôn loài khác dần hình thành tiếp Cá, côn trùng, khủng long một thời Rồi con người bước ra từ tiến hóa Mang tư duy, ngôn ngữ, tiếng cười Ta hôm nay nhìn về vũ trụ Tự hỏi mình có chỉ nơi đây? Ngàn hành tinh vẫn còn bí ẩn Sự sống nào đang ẩn đâu đây? Hiểu nguồn gốc không chỉ tri thức Mà còn là gốc rễ con người Ta từ đất, từ sao, từ nước Nên phải cùng gìn giữ cuộc đời Hành trình ấy chưa từng dừng lại Câu hỏi kia vẫn mãi gọi mời Ta đi tiếp giữa trời rộng mở Tìm chính mình trong vũ trụ xa xôi.
Like
Love
2
1 Comments 0 Shares