HNI 10/6/2026:
BÀI THƠ CHƯƠNG 3: CON NGƯỜI LÀ AI?
Con người là câu hỏi chưa lời đáp,
Tự nhìn mình qua muôn lớp thời gian.
Vừa sinh học giữa muôn loài sống thở,
Vừa ý thức soi sâu tận tâm can.
Không chỉ máu thịt, xương da hiện hữu,
Mà còn mơ, còn nghĩ, còn hoài nghi.
Biết mình sống, biết buồn vui, sợ hãi,
Biết đặt tên cho những điều vô hình.
Xã hội đúc nên hình hài tư tưởng,
Ngôn ngữ trao cho ký ức đời người.
Ta lớn lên giữa gia đình, khuôn phép,
Vừa tự do, vừa bị buộc ràng buộc rơi.
Muốn thoát khỏi những điều không lựa chọn,
Nhưng vẫn mang dấu ấn của nơi sinh.
Tự do ấy không phải không giới hạn,
Mà là khi ta hiểu chính hành trình.

Ý nghĩa sống không ai trao sẵn có,
Mỗi con người tự viết lấy riêng mình.
Kẻ tìm thấy trong yêu thương, sự nghiệp,
Người đi xa trong tri thức lặng thinh.
Con người vậy—một câu hỏi đang sống,
Không đáp xong mà vẫn cứ đi tìm.
Mỗi lựa chọn là một dòng trả lời,
Viết tiếp hoài… giữa vũ trụ im lìm.
HNI 10/6/2026: BÀI THƠ CHƯƠNG 3: CON NGƯỜI LÀ AI? Con người là câu hỏi chưa lời đáp, Tự nhìn mình qua muôn lớp thời gian. Vừa sinh học giữa muôn loài sống thở, Vừa ý thức soi sâu tận tâm can. Không chỉ máu thịt, xương da hiện hữu, Mà còn mơ, còn nghĩ, còn hoài nghi. Biết mình sống, biết buồn vui, sợ hãi, Biết đặt tên cho những điều vô hình. Xã hội đúc nên hình hài tư tưởng, Ngôn ngữ trao cho ký ức đời người. Ta lớn lên giữa gia đình, khuôn phép, Vừa tự do, vừa bị buộc ràng buộc rơi. Muốn thoát khỏi những điều không lựa chọn, Nhưng vẫn mang dấu ấn của nơi sinh. Tự do ấy không phải không giới hạn, Mà là khi ta hiểu chính hành trình. Ý nghĩa sống không ai trao sẵn có, Mỗi con người tự viết lấy riêng mình. Kẻ tìm thấy trong yêu thương, sự nghiệp, Người đi xa trong tri thức lặng thinh. Con người vậy—một câu hỏi đang sống, Không đáp xong mà vẫn cứ đi tìm. Mỗi lựa chọn là một dòng trả lời, Viết tiếp hoài… giữa vũ trụ im lìm.
Love
2
0 Bình luận 0 Chia sẽ