HNI 10/6
BÀI THƠ CHƯƠNG 6: SỰ THỨC TỈNH CỦA NHÂN LOẠI

Con người từ thuở xa xưa,
Ngước nhìn trời đất vẫn chưa hết tìm.
Ta là ai giữa lặng im,
Từ đâu đến, sống vì niềm tin nào?

Bao đời bươn chải gian lao,
Lo từng hạt gạo, ngọt ngào miếng ăn.
Khi đời bớt nỗi khó khăn,
Lòng người lại muốn hiểu thân phận mình.

Giữa vòng biến động điêu linh,
Khủng hoảng, mất mát vô tình ghé qua.
Dạy ta hiểu lẽ gần xa,
Mọi điều bền vững hóa ra mong manh.

Những gì từng tưởng vững thành,
Có khi tan biến rất nhanh một ngày.
Từ trong đổ vỡ đắng cay,
Nhiều người tìm thấy đường ngay cho mình.

Khoa học mở rộng hành trình,
Khám phá vũ trụ mông mênh vô cùng.
Càng đi càng thấy mịt mùng,
Càng hiểu càng biết muôn trùng chưa hay.

Ý thức là một tầng mây,
Não bộ còn lắm điều này chưa thông.
Tri thức chẳng tạo kiêu hùng,
Mà gieo khiêm tốn giữa dòng nhân gian.

Bên ngoài danh vọng huy hoàng,
Chưa chắc đổi được bình an trong lòng.
Có người của cải chất chồng,
Mà tâm vẫn thấy mênh mông khoảng trống.

Người sống giản dị ung dung,
Lại tìm hạnh phúc giữa vùng bình yên.
Thức tỉnh chẳng phải thần tiên,
Chỉ là hiểu rõ ưu phiền của ta.

Internet nối gần xa,
Tri thức thế giới mở ra từng ngày.
Biên cương dần được nối dài,
Con người học cách chung tay sẻ chia.

Khí hậu, dịch bệnh, phân ly,
Không riêng quốc gia nào đi một mình.
Mỗi hành động của chúng sinh,
Đều mang ảnh hưởng đến nghìn nơi xa.

Song đường thức tỉnh mở ra,
Cũng đầy thử thách của thời hiện nay.
Thông tin cuồn cuộn đêm ngày,
Thật giả lẫn lộn khiến ai cũng mờ.

Cần nuôi tư duy sáng tỏ,
Biết phân biệt đúng sai nơi cuộc đời.
Thức tỉnh chẳng phải biết mười,
Mà luôn học hỏi, lắng lời đổi thay.

Nhân loại đi suốt tháng ngày,
Không ngừng mở rộng tầm tay nhận thức.
Từ lòng vị kỷ cá nhân,
Hướng về cộng đồng ân cần yêu thương.

Tương lai chẳng chỉ phồn vinh,
Bởi máy móc mạnh hay nền kinh tế.
Mà còn bởi những người biết,
Sống bằng nhân ái, trách nhiệm, chân thành.

Hành trình ấy vẫn đang xanh,
Qua từng thế hệ trưởng thành lớn lên.
Bắt đầu từ một câu quen:
"Tôi là ai giữa mông mênh đất trời?"

Và tôi sẽ sống cuộc đời,
Để đem chút sáng cho người quanh tôi.
HNI 10/6 BÀI THƠ CHƯƠNG 6: SỰ THỨC TỈNH CỦA NHÂN LOẠI Con người từ thuở xa xưa, Ngước nhìn trời đất vẫn chưa hết tìm. Ta là ai giữa lặng im, Từ đâu đến, sống vì niềm tin nào? Bao đời bươn chải gian lao, Lo từng hạt gạo, ngọt ngào miếng ăn. Khi đời bớt nỗi khó khăn, Lòng người lại muốn hiểu thân phận mình. Giữa vòng biến động điêu linh, Khủng hoảng, mất mát vô tình ghé qua. Dạy ta hiểu lẽ gần xa, Mọi điều bền vững hóa ra mong manh. Những gì từng tưởng vững thành, Có khi tan biến rất nhanh một ngày. Từ trong đổ vỡ đắng cay, Nhiều người tìm thấy đường ngay cho mình. Khoa học mở rộng hành trình, Khám phá vũ trụ mông mênh vô cùng. Càng đi càng thấy mịt mùng, Càng hiểu càng biết muôn trùng chưa hay. Ý thức là một tầng mây, Não bộ còn lắm điều này chưa thông. Tri thức chẳng tạo kiêu hùng, Mà gieo khiêm tốn giữa dòng nhân gian. Bên ngoài danh vọng huy hoàng, Chưa chắc đổi được bình an trong lòng. Có người của cải chất chồng, Mà tâm vẫn thấy mênh mông khoảng trống. Người sống giản dị ung dung, Lại tìm hạnh phúc giữa vùng bình yên. Thức tỉnh chẳng phải thần tiên, Chỉ là hiểu rõ ưu phiền của ta. Internet nối gần xa, Tri thức thế giới mở ra từng ngày. Biên cương dần được nối dài, Con người học cách chung tay sẻ chia. Khí hậu, dịch bệnh, phân ly, Không riêng quốc gia nào đi một mình. Mỗi hành động của chúng sinh, Đều mang ảnh hưởng đến nghìn nơi xa. Song đường thức tỉnh mở ra, Cũng đầy thử thách của thời hiện nay. Thông tin cuồn cuộn đêm ngày, Thật giả lẫn lộn khiến ai cũng mờ. Cần nuôi tư duy sáng tỏ, Biết phân biệt đúng sai nơi cuộc đời. Thức tỉnh chẳng phải biết mười, Mà luôn học hỏi, lắng lời đổi thay. Nhân loại đi suốt tháng ngày, Không ngừng mở rộng tầm tay nhận thức. Từ lòng vị kỷ cá nhân, Hướng về cộng đồng ân cần yêu thương. Tương lai chẳng chỉ phồn vinh, Bởi máy móc mạnh hay nền kinh tế. Mà còn bởi những người biết, Sống bằng nhân ái, trách nhiệm, chân thành. Hành trình ấy vẫn đang xanh, Qua từng thế hệ trưởng thành lớn lên. Bắt đầu từ một câu quen: "Tôi là ai giữa mông mênh đất trời?" Và tôi sẽ sống cuộc đời, Để đem chút sáng cho người quanh tôi.
Love
Yay
2
0 Comments 0 Shares