BÀI THƠ CHƯƠNG 8: NHỮNG CÂU HỎI LỚN CỦA LOÀI NGƯỜI

Từ khi biết ngước nhìn trời,
Con người hỏi mãi bao đời:
Ta là ai giữa xa xăm,
Từ đâu đến, sẽ về đâu cuối cùng?

Vũ trụ rộng lớn mênh mông,
Sự sống kỳ diệu từ trong cõi nào?
Có ai gieo hạt thuở nào,
Để nên thế giới dạt dào hôm nay?

Ngàn năm nhân loại mê say,
Tìm trong khoa học, tìm ngay cõi thiền.
Đi tìm nguồn gốc tự nhiên,
Đi tìm chân lý vượt miền thời gian.

Ngoài kia có bạn đồng hành,
Hay ta cô độc giữa vành không gian?
Ý thức từ đâu hình thành,
Vì sao biết nhớ, biết thương, biết buồn?

Câu hỏi theo suốt hoàng hôn:
Sau khi nhắm mắt, linh hồn về đâu?
Thiên đường hay cõi nhiệm màu,
Hay là tiếp nối nhịp cầu luân lưu?

Thiện lương từ những điều gieo,
Hay từ bản tính mang theo ban đầu?
Ác tâm từ những niềm đau,
Hay do lựa chọn trước sau của người?

Mỗi đời một cách trả lời,
Về ý nghĩa sống giữa trời nhân gian.
Điều kỳ diệu nhất hóa ra,
Không nằm ở đáp án ta kiếm tìm,

Mà trong khát vọng trái tim,
Không ngừng học hỏi, lặng im chẳng đành.
Nhờ câu hỏi tự ngàn năm,
Loài người tiến bước, nhận chân sáng ngời.
BÀI THƠ CHƯƠNG 8: NHỮNG CÂU HỎI LỚN CỦA LOÀI NGƯỜI Từ khi biết ngước nhìn trời, Con người hỏi mãi bao đời: Ta là ai giữa xa xăm, Từ đâu đến, sẽ về đâu cuối cùng? Vũ trụ rộng lớn mênh mông, Sự sống kỳ diệu từ trong cõi nào? Có ai gieo hạt thuở nào, Để nên thế giới dạt dào hôm nay? Ngàn năm nhân loại mê say, Tìm trong khoa học, tìm ngay cõi thiền. Đi tìm nguồn gốc tự nhiên, Đi tìm chân lý vượt miền thời gian. Ngoài kia có bạn đồng hành, Hay ta cô độc giữa vành không gian? Ý thức từ đâu hình thành, Vì sao biết nhớ, biết thương, biết buồn? Câu hỏi theo suốt hoàng hôn: Sau khi nhắm mắt, linh hồn về đâu? Thiên đường hay cõi nhiệm màu, Hay là tiếp nối nhịp cầu luân lưu? Thiện lương từ những điều gieo, Hay từ bản tính mang theo ban đầu? Ác tâm từ những niềm đau, Hay do lựa chọn trước sau của người? Mỗi đời một cách trả lời, Về ý nghĩa sống giữa trời nhân gian. Điều kỳ diệu nhất hóa ra, Không nằm ở đáp án ta kiếm tìm, Mà trong khát vọng trái tim, Không ngừng học hỏi, lặng im chẳng đành. Nhờ câu hỏi tự ngàn năm, Loài người tiến bước, nhận chân sáng ngời.
Love
3
1 Bình luận 0 Chia sẽ