HNI 10/6
BÀI THƠ CHƯƠNG 10: GIỮA HƯ VÔ VÀ VĨNH HẰNG
Con người đứng giữa hai bờ xa thẳm
Một bên hư vô, một bên vĩnh hằng
Biết mình hiện hữu giữa đời
Cũng biết đời người hữu hạn vô cùng
Ta hỏi từ đâu mình đến
Ta hỏi rồi sẽ về đâu
Giữa khoảng trời đầy bí ẩn
Tìm câu trả lời ngàn sau
Hư vô là bóng thời gian
Lặng lẽ phủ lên vạn vật
Những thành phố rồi đổi thay
Những đời người rồi khuất mất
Nhưng vì mọi điều hữu hạn
Nên từng khoảnh khắc thêm quý
Một đóa hoa vì sẽ tàn
Mà hương sắc càng lưu luyến
Một buổi chiều vàng rất ngắn
Cũng thành kỷ niệm dài lâu
Một cuộc gặp gỡ tình cờ
Có thể theo ta bạc đầu
Bên cạnh nỗi niềm hư vô
Là khát vọng về bất tử
Con người từ thuở xa xưa
Đã đi tìm điều vĩnh cửu
Người xây đền đài lăng mộ
Người viết sách để lưu danh
Người gieo những hạt tri thức
Cho tương lai mãi xanh lành
Vĩnh hằng đâu chỉ sống mãi
Trong một thân xác mong manh
Vĩnh hằng là điều tốt đẹp
Tiếp tục hiện hữu quanh mình
Một lời yêu thương chân thật
Có thể sống mãi cùng năm tháng
Một bài học được trao đi
Có thể soi đường vô hạn
Đời người chỉ như khoảnh khắc
Giữa dòng lịch sử mênh mông
Nhưng một ý tưởng nhỏ bé
Vẫn có thể đổi thay dòng sông
Một hành động đầy tử tế
Lan xa hơn những gì ta ngờ
Một trái tim biết sẻ chia
Để lại ánh sáng bất ngờ
Khoa học nhìn vào vũ trụ
Thấy con người thật nhỏ nhoi
Mười ba tỷ năm tồn tại
Trước mắt ta như biển trời
Nhưng chính từ bụi của sao
Đã hình thành nên sự sống
Con người mang trong cơ thể
Dấu tích của những tinh không
Ta nhỏ bé giữa vũ trụ
Nhưng lại có thể suy tư
Có thể hỏi về nguồn cội
Và tìm ý nghĩa đời mình
Đức tin mở thêm cánh cửa
Vượt ngoài giới hạn tầm nhìn
Giúp con người khi đau khổ
Vẫn giữ hy vọng trong tim
Dẫu không ai biết chắc chắn
Điều gì phía cuối hành trình
Nhưng niềm tin như ngọn lửa
Sưởi ấm những ngày lặng thinh
Ý nghĩa không ở ngày mai
Cũng không nằm trong quá khứ
Ý nghĩa ở ngay hiện tại
Trong từng hơi thở bây giờ
Một nụ cười trao chân thành
Một bàn tay đưa nâng đỡ
Một lời cảm ơn giản dị
Đều làm cuộc sống nên thơ
Giữa hư vô và vĩnh hằng
Con người vẫn không ngừng bước
Vẫn yêu thương và sáng tạo
Dẫu biết đời mình hữu hạn
Có lẽ bất tử không phải
Là sống mãi với thời gian
Mà là để lại điều đẹp
Cho những thế hệ tiếp sang
Khi sống trọn vẹn từng ngày
BÀI THƠ CHƯƠNG 10: GIỮA HƯ VÔ VÀ VĨNH HẰNG
Con người đứng giữa hai bờ xa thẳm
Một bên hư vô, một bên vĩnh hằng
Biết mình hiện hữu giữa đời
Cũng biết đời người hữu hạn vô cùng
Ta hỏi từ đâu mình đến
Ta hỏi rồi sẽ về đâu
Giữa khoảng trời đầy bí ẩn
Tìm câu trả lời ngàn sau
Hư vô là bóng thời gian
Lặng lẽ phủ lên vạn vật
Những thành phố rồi đổi thay
Những đời người rồi khuất mất
Nhưng vì mọi điều hữu hạn
Nên từng khoảnh khắc thêm quý
Một đóa hoa vì sẽ tàn
Mà hương sắc càng lưu luyến
Một buổi chiều vàng rất ngắn
Cũng thành kỷ niệm dài lâu
Một cuộc gặp gỡ tình cờ
Có thể theo ta bạc đầu
Bên cạnh nỗi niềm hư vô
Là khát vọng về bất tử
Con người từ thuở xa xưa
Đã đi tìm điều vĩnh cửu
Người xây đền đài lăng mộ
Người viết sách để lưu danh
Người gieo những hạt tri thức
Cho tương lai mãi xanh lành
Vĩnh hằng đâu chỉ sống mãi
Trong một thân xác mong manh
Vĩnh hằng là điều tốt đẹp
Tiếp tục hiện hữu quanh mình
Một lời yêu thương chân thật
Có thể sống mãi cùng năm tháng
Một bài học được trao đi
Có thể soi đường vô hạn
Đời người chỉ như khoảnh khắc
Giữa dòng lịch sử mênh mông
Nhưng một ý tưởng nhỏ bé
Vẫn có thể đổi thay dòng sông
Một hành động đầy tử tế
Lan xa hơn những gì ta ngờ
Một trái tim biết sẻ chia
Để lại ánh sáng bất ngờ
Khoa học nhìn vào vũ trụ
Thấy con người thật nhỏ nhoi
Mười ba tỷ năm tồn tại
Trước mắt ta như biển trời
Nhưng chính từ bụi của sao
Đã hình thành nên sự sống
Con người mang trong cơ thể
Dấu tích của những tinh không
Ta nhỏ bé giữa vũ trụ
Nhưng lại có thể suy tư
Có thể hỏi về nguồn cội
Và tìm ý nghĩa đời mình
Đức tin mở thêm cánh cửa
Vượt ngoài giới hạn tầm nhìn
Giúp con người khi đau khổ
Vẫn giữ hy vọng trong tim
Dẫu không ai biết chắc chắn
Điều gì phía cuối hành trình
Nhưng niềm tin như ngọn lửa
Sưởi ấm những ngày lặng thinh
Ý nghĩa không ở ngày mai
Cũng không nằm trong quá khứ
Ý nghĩa ở ngay hiện tại
Trong từng hơi thở bây giờ
Một nụ cười trao chân thành
Một bàn tay đưa nâng đỡ
Một lời cảm ơn giản dị
Đều làm cuộc sống nên thơ
Giữa hư vô và vĩnh hằng
Con người vẫn không ngừng bước
Vẫn yêu thương và sáng tạo
Dẫu biết đời mình hữu hạn
Có lẽ bất tử không phải
Là sống mãi với thời gian
Mà là để lại điều đẹp
Cho những thế hệ tiếp sang
Khi sống trọn vẹn từng ngày
HNI 10/6
BÀI THƠ CHƯƠNG 10: GIỮA HƯ VÔ VÀ VĨNH HẰNG
Con người đứng giữa hai bờ xa thẳm
Một bên hư vô, một bên vĩnh hằng
Biết mình hiện hữu giữa đời
Cũng biết đời người hữu hạn vô cùng
Ta hỏi từ đâu mình đến
Ta hỏi rồi sẽ về đâu
Giữa khoảng trời đầy bí ẩn
Tìm câu trả lời ngàn sau
Hư vô là bóng thời gian
Lặng lẽ phủ lên vạn vật
Những thành phố rồi đổi thay
Những đời người rồi khuất mất
Nhưng vì mọi điều hữu hạn
Nên từng khoảnh khắc thêm quý
Một đóa hoa vì sẽ tàn
Mà hương sắc càng lưu luyến
Một buổi chiều vàng rất ngắn
Cũng thành kỷ niệm dài lâu
Một cuộc gặp gỡ tình cờ
Có thể theo ta bạc đầu
Bên cạnh nỗi niềm hư vô
Là khát vọng về bất tử
Con người từ thuở xa xưa
Đã đi tìm điều vĩnh cửu
Người xây đền đài lăng mộ
Người viết sách để lưu danh
Người gieo những hạt tri thức
Cho tương lai mãi xanh lành
Vĩnh hằng đâu chỉ sống mãi
Trong một thân xác mong manh
Vĩnh hằng là điều tốt đẹp
Tiếp tục hiện hữu quanh mình
Một lời yêu thương chân thật
Có thể sống mãi cùng năm tháng
Một bài học được trao đi
Có thể soi đường vô hạn
Đời người chỉ như khoảnh khắc
Giữa dòng lịch sử mênh mông
Nhưng một ý tưởng nhỏ bé
Vẫn có thể đổi thay dòng sông
Một hành động đầy tử tế
Lan xa hơn những gì ta ngờ
Một trái tim biết sẻ chia
Để lại ánh sáng bất ngờ
Khoa học nhìn vào vũ trụ
Thấy con người thật nhỏ nhoi
Mười ba tỷ năm tồn tại
Trước mắt ta như biển trời
Nhưng chính từ bụi của sao
Đã hình thành nên sự sống
Con người mang trong cơ thể
Dấu tích của những tinh không
Ta nhỏ bé giữa vũ trụ
Nhưng lại có thể suy tư
Có thể hỏi về nguồn cội
Và tìm ý nghĩa đời mình
Đức tin mở thêm cánh cửa
Vượt ngoài giới hạn tầm nhìn
Giúp con người khi đau khổ
Vẫn giữ hy vọng trong tim
Dẫu không ai biết chắc chắn
Điều gì phía cuối hành trình
Nhưng niềm tin như ngọn lửa
Sưởi ấm những ngày lặng thinh
Ý nghĩa không ở ngày mai
Cũng không nằm trong quá khứ
Ý nghĩa ở ngay hiện tại
Trong từng hơi thở bây giờ
Một nụ cười trao chân thành
Một bàn tay đưa nâng đỡ
Một lời cảm ơn giản dị
Đều làm cuộc sống nên thơ
Giữa hư vô và vĩnh hằng
Con người vẫn không ngừng bước
Vẫn yêu thương và sáng tạo
Dẫu biết đời mình hữu hạn
Có lẽ bất tử không phải
Là sống mãi với thời gian
Mà là để lại điều đẹp
Cho những thế hệ tiếp sang
Khi sống trọn vẹn từng ngày