HNI 15/06/2026 - B4
CHƯƠNG 32:QUẢN LÝ THỜI GIAN
Món quà công bằng nhất của cuộc sống
Một ngày nọ, Người Bán Ước Mơ gặp một chàng thanh niên tên Hải. Cậu luôn than phiền rằng mình không có đủ thời gian.
“Cháu bận lắm,” Hải nói. “Cháu muốn học thêm kỹ năng mới, muốn đọc sách, muốn phát triển công việc, nhưng ngày nào cũng trôi qua quá nhanh.”
Người Bán Ước Mơ mỉm cười:
“Cháu có bao nhiêu giờ trong một ngày?”
“Hai mươi bốn giờ.”
“Còn những người thành công mà cháu ngưỡng mộ?”
“Họ cũng có hai mươi bốn giờ.”
Người Bán Ước Mơ gật đầu:
“Vậy vấn đề không nằm ở thời gian. Vấn đề nằm ở cách chúng ta sử dụng thời gian.”
Hải im lặng.
Đó là lần đầu tiên cậu nhận ra rằng thời gian không phải thứ mình thiếu nhất. Điều cậu thiếu chính là khả năng quản lý nó.
Tài sản quý giá nhất
Nhiều người nghĩ rằng tiền bạc là tài sản quan trọng nhất.
Nhưng thực tế, thời gian còn quý giá hơn tiền bạc.
Tiền mất có thể kiếm lại.
Cơ hội mất có thể xuất hiện lần nữa.
Nhưng thời gian đã trôi qua sẽ không bao giờ quay trở lại.
Mỗi sáng thức dậy, cuộc sống trao cho tất cả chúng ta một món quà giống nhau:
Hai mươi bốn giờ.
Không ai được nhiều hơn.
Không ai được ít hơn.
Người thành công và người thất bại đều bắt đầu một ngày với cùng một lượng thời gian.
Sự khác biệt nằm ở cách họ sử dụng nó.
Thời gian là cuộc đời
Mỗi phút trôi qua không chỉ là thời gian mất đi.
Đó là một phần cuộc đời đang rời khỏi chúng ta.
Khi dành hàng giờ cho những việc vô nghĩa, chúng ta đang đánh đổi chính cuộc sống của mình.
Nhiều người thường nói:
“Tôi sẽ làm điều đó khi có thời gian.”
Thực ra, chúng ta không tìm thấy thời gian.
Chúng ta phải tạo ra thời gian.
Những điều quan trọng luôn cần được ưu tiên.
Nếu không chủ động sắp xếp cuộc sống, những việc không cần thiết sẽ lấp đầy mọi khoảng trống.
Chiếc lọ và những viên đá lớn
Một giáo sư bước vào lớp học với một chiếc lọ thủy tinh lớn.
Ông đặt vào lọ những viên đá to cho đến khi không còn chỗ trống.
Rồi ông hỏi:
“Chiếc lọ đã đầy chưa?”
Mọi người đồng thanh đáp:
“Đầy rồi.”
Ông tiếp tục
CHƯƠNG 32:QUẢN LÝ THỜI GIAN
Món quà công bằng nhất của cuộc sống
Một ngày nọ, Người Bán Ước Mơ gặp một chàng thanh niên tên Hải. Cậu luôn than phiền rằng mình không có đủ thời gian.
“Cháu bận lắm,” Hải nói. “Cháu muốn học thêm kỹ năng mới, muốn đọc sách, muốn phát triển công việc, nhưng ngày nào cũng trôi qua quá nhanh.”
Người Bán Ước Mơ mỉm cười:
“Cháu có bao nhiêu giờ trong một ngày?”
“Hai mươi bốn giờ.”
“Còn những người thành công mà cháu ngưỡng mộ?”
“Họ cũng có hai mươi bốn giờ.”
Người Bán Ước Mơ gật đầu:
“Vậy vấn đề không nằm ở thời gian. Vấn đề nằm ở cách chúng ta sử dụng thời gian.”
Hải im lặng.
Đó là lần đầu tiên cậu nhận ra rằng thời gian không phải thứ mình thiếu nhất. Điều cậu thiếu chính là khả năng quản lý nó.
Tài sản quý giá nhất
Nhiều người nghĩ rằng tiền bạc là tài sản quan trọng nhất.
Nhưng thực tế, thời gian còn quý giá hơn tiền bạc.
Tiền mất có thể kiếm lại.
Cơ hội mất có thể xuất hiện lần nữa.
Nhưng thời gian đã trôi qua sẽ không bao giờ quay trở lại.
Mỗi sáng thức dậy, cuộc sống trao cho tất cả chúng ta một món quà giống nhau:
Hai mươi bốn giờ.
Không ai được nhiều hơn.
Không ai được ít hơn.
Người thành công và người thất bại đều bắt đầu một ngày với cùng một lượng thời gian.
Sự khác biệt nằm ở cách họ sử dụng nó.
Thời gian là cuộc đời
Mỗi phút trôi qua không chỉ là thời gian mất đi.
Đó là một phần cuộc đời đang rời khỏi chúng ta.
Khi dành hàng giờ cho những việc vô nghĩa, chúng ta đang đánh đổi chính cuộc sống của mình.
Nhiều người thường nói:
“Tôi sẽ làm điều đó khi có thời gian.”
Thực ra, chúng ta không tìm thấy thời gian.
Chúng ta phải tạo ra thời gian.
Những điều quan trọng luôn cần được ưu tiên.
Nếu không chủ động sắp xếp cuộc sống, những việc không cần thiết sẽ lấp đầy mọi khoảng trống.
Chiếc lọ và những viên đá lớn
Một giáo sư bước vào lớp học với một chiếc lọ thủy tinh lớn.
Ông đặt vào lọ những viên đá to cho đến khi không còn chỗ trống.
Rồi ông hỏi:
“Chiếc lọ đã đầy chưa?”
Mọi người đồng thanh đáp:
“Đầy rồi.”
Ông tiếp tục
HNI 15/06/2026 - B4 🌺
🌺 CHƯƠNG 32:QUẢN LÝ THỜI GIAN
Món quà công bằng nhất của cuộc sống
Một ngày nọ, Người Bán Ước Mơ gặp một chàng thanh niên tên Hải. Cậu luôn than phiền rằng mình không có đủ thời gian.
“Cháu bận lắm,” Hải nói. “Cháu muốn học thêm kỹ năng mới, muốn đọc sách, muốn phát triển công việc, nhưng ngày nào cũng trôi qua quá nhanh.”
Người Bán Ước Mơ mỉm cười:
“Cháu có bao nhiêu giờ trong một ngày?”
“Hai mươi bốn giờ.”
“Còn những người thành công mà cháu ngưỡng mộ?”
“Họ cũng có hai mươi bốn giờ.”
Người Bán Ước Mơ gật đầu:
“Vậy vấn đề không nằm ở thời gian. Vấn đề nằm ở cách chúng ta sử dụng thời gian.”
Hải im lặng.
Đó là lần đầu tiên cậu nhận ra rằng thời gian không phải thứ mình thiếu nhất. Điều cậu thiếu chính là khả năng quản lý nó.
Tài sản quý giá nhất
Nhiều người nghĩ rằng tiền bạc là tài sản quan trọng nhất.
Nhưng thực tế, thời gian còn quý giá hơn tiền bạc.
Tiền mất có thể kiếm lại.
Cơ hội mất có thể xuất hiện lần nữa.
Nhưng thời gian đã trôi qua sẽ không bao giờ quay trở lại.
Mỗi sáng thức dậy, cuộc sống trao cho tất cả chúng ta một món quà giống nhau:
Hai mươi bốn giờ.
Không ai được nhiều hơn.
Không ai được ít hơn.
Người thành công và người thất bại đều bắt đầu một ngày với cùng một lượng thời gian.
Sự khác biệt nằm ở cách họ sử dụng nó.
Thời gian là cuộc đời
Mỗi phút trôi qua không chỉ là thời gian mất đi.
Đó là một phần cuộc đời đang rời khỏi chúng ta.
Khi dành hàng giờ cho những việc vô nghĩa, chúng ta đang đánh đổi chính cuộc sống của mình.
Nhiều người thường nói:
“Tôi sẽ làm điều đó khi có thời gian.”
Thực ra, chúng ta không tìm thấy thời gian.
Chúng ta phải tạo ra thời gian.
Những điều quan trọng luôn cần được ưu tiên.
Nếu không chủ động sắp xếp cuộc sống, những việc không cần thiết sẽ lấp đầy mọi khoảng trống.
Chiếc lọ và những viên đá lớn
Một giáo sư bước vào lớp học với một chiếc lọ thủy tinh lớn.
Ông đặt vào lọ những viên đá to cho đến khi không còn chỗ trống.
Rồi ông hỏi:
“Chiếc lọ đã đầy chưa?”
Mọi người đồng thanh đáp:
“Đầy rồi.”
Ông tiếp tục
0 Bình luận
0 Chia sẽ