HNI 15/6
BÀI THƠ CHƯƠNG 21: TÌNH YÊU LÀ GÌ?

Tình yêu là gì ai hay biết,
Tự ngàn xưa nhân thế đi tìm.
Như ánh nắng xuyên qua màn biếc,
Như dòng sông chảy mãi lặng im.

Có người bảo tình yêu là nhớ,
Là đêm dài thao thức vì ai.
Là ánh mắt vô tình gặp gỡ,
Làm tim người rung động không phai.

Có người nói tình yêu là mộng,
Là vườn hoa nở giữa tâm hồn.
Là hạnh phúc khi đời giông bão,
Vẫn bên nhau vượt những héo hon.

Nhưng tình yêu đâu là cảm xúc,
Đến rồi đi như gió cuối mùa.
Nếu chỉ sống bằng lòng say đắm,
Sao bao người chung bước sớm trưa?

Tình yêu thật là điều lựa chọn,
Giữa bộn bề vẫn muốn đồng hành.
Lúc rực rỡ hay khi tăm tối,
Vẫn nắm tay giữ trọn chân thành.

Tình yêu ấy là nhìn sâu thẳm,
Thấy trong nhau những vết thương đời.
Thấy nước mắt sau ngàn nụ cười nở,
Thấy cô đơn giữa tiếng nói cười.

Là thấu hiểu những điều không nói,
Những niềm đau giấu tận trong lòng.
Là chấp nhận cả phần khiếm khuyết,
Chứ không yêu vẻ đẹp hư không.

Tình yêu dạy con người biết sống,
Biết cho đi mà chẳng đắn đo.
Như người mẹ suốt đời lặng lẽ,
Vì đàn con chẳng quản nhọc nhằn.

Như người cha đi qua mưa nắng,
Đổi tuổi xuân lấy những tháng ngày.
Để con lớn giữa đời rộng mở,
Bước tương lai bằng những bàn tay.

Tình yêu chẳng phải là chiếm hữu,
Chẳng giam cầm tự do của nhau.
Không phải khóa một tâm hồn lại,
Bằng ghen tuông hay những u sầu.

Yêu là để người kia được lớn,
Được bay xa như cánh chim trời.
Và vẫn muốn quay về bến đợi,
Nơi có người lặng lẽ mỉm cười.

Tình yêu cũng mang theo nước mắt,
Mang chia ly và cả khổ đau.
Bởi trái tim khi đã mở cửa,
Sẽ mong manh hơn thuở ban đầu.

Có người sợ nên đành khép lại,
Dựng quanh mình những bức tường cao.
Nhưng cuộc sống thiếu đi yêu thương,
Như khu vườn thiếu nắng ngọt ngào.

Tình yêu giúp con người trưởng thành,
Biết nhẫn nại trước điều trái ý.
Biết tha thứ khi lòng tổn thương,
Biết lắng nghe hơn là suy nghĩ.

Không phải những lời yêu hoa mỹ,
Không chỉ là hẹn ước đầu môi.
Mà là lúc cuộc đời nghiêng ngả,
Vẫn cùng nhau đi hết một đời.

Tình yêu đâu chỉ dành đôi lứa,
Mà rộng dài như biển như sông.
Là tình mẹ, tình cha, bè bạn,
Là quê hương sâu nặng trong lòng.

Là bàn tay nâng người vấp ngã,
Là sẻ chia với kẻ cơ hàn.
Là ánh mắt cảm thông lặng lẽ,
Giữa cuộc đời nhiều nỗi gian nan.

Nếu thế giới chỉ còn lợi ích,
Chỉ hơn thua và những tranh giành.
Thì nhân loại dù giàu đến mấy,
Vẫn không còn hơi ấm chân thành.

Chính tình yêu giữ cho sự sống,
Không hóa thành sa mạc khô cằn.
Giữ nhân tính giữa ngàn biến động,
Giữ lòng người khỏi những băn khoăn.

Tình yêu chẳng cần lời định nghĩa,
Bởi ngôn từ nào đủ diễn tả đâu.
Nó hiện diện trong từng hơi thở,
Trong vui buồn, hạnh phúc, khổ đau.

Đó là lúc một người ở lại,
Khi mọi người quay lưng bước đi.
Đó là lúc một bàn tay nắm,
Giữa đêm dài giông tố sầu bi.

Và có lẽ điều còn ở lại,
Sau vinh quang, danh vọng, bạc tiền.
Không phải những lâu đài rực rỡ,
Hay quyền lực từng khiến người nghiêng.

Mà là những yêu thương đã tặng,
Những chân tình đã gửi cho nhau.
Những trái tim từng được sưởi ấm,
Bởi nghĩa tình đẹp nhất nhiệm màu.

Tình yêu là ánh đèn bất diệt,
Soi nhân gian qua mọi thăng trầm.
Là điều khiến con người thành người,
Là tiếng hát của muôn năm tháng.

Và khi hỏi tình yêu là gì,
Xin đừng tìm trong ngàn trang sách.
Hãy nhìn vào những người đang sống,
Vì nhau mà viết đẹp cuộc đời.
HNI 15/6 BÀI THƠ CHƯƠNG 21: TÌNH YÊU LÀ GÌ? Tình yêu là gì ai hay biết, Tự ngàn xưa nhân thế đi tìm. Như ánh nắng xuyên qua màn biếc, Như dòng sông chảy mãi lặng im. Có người bảo tình yêu là nhớ, Là đêm dài thao thức vì ai. Là ánh mắt vô tình gặp gỡ, Làm tim người rung động không phai. Có người nói tình yêu là mộng, Là vườn hoa nở giữa tâm hồn. Là hạnh phúc khi đời giông bão, Vẫn bên nhau vượt những héo hon. Nhưng tình yêu đâu là cảm xúc, Đến rồi đi như gió cuối mùa. Nếu chỉ sống bằng lòng say đắm, Sao bao người chung bước sớm trưa? Tình yêu thật là điều lựa chọn, Giữa bộn bề vẫn muốn đồng hành. Lúc rực rỡ hay khi tăm tối, Vẫn nắm tay giữ trọn chân thành. Tình yêu ấy là nhìn sâu thẳm, Thấy trong nhau những vết thương đời. Thấy nước mắt sau ngàn nụ cười nở, Thấy cô đơn giữa tiếng nói cười. Là thấu hiểu những điều không nói, Những niềm đau giấu tận trong lòng. Là chấp nhận cả phần khiếm khuyết, Chứ không yêu vẻ đẹp hư không. Tình yêu dạy con người biết sống, Biết cho đi mà chẳng đắn đo. Như người mẹ suốt đời lặng lẽ, Vì đàn con chẳng quản nhọc nhằn. Như người cha đi qua mưa nắng, Đổi tuổi xuân lấy những tháng ngày. Để con lớn giữa đời rộng mở, Bước tương lai bằng những bàn tay. Tình yêu chẳng phải là chiếm hữu, Chẳng giam cầm tự do của nhau. Không phải khóa một tâm hồn lại, Bằng ghen tuông hay những u sầu. Yêu là để người kia được lớn, Được bay xa như cánh chim trời. Và vẫn muốn quay về bến đợi, Nơi có người lặng lẽ mỉm cười. Tình yêu cũng mang theo nước mắt, Mang chia ly và cả khổ đau. Bởi trái tim khi đã mở cửa, Sẽ mong manh hơn thuở ban đầu. Có người sợ nên đành khép lại, Dựng quanh mình những bức tường cao. Nhưng cuộc sống thiếu đi yêu thương, Như khu vườn thiếu nắng ngọt ngào. Tình yêu giúp con người trưởng thành, Biết nhẫn nại trước điều trái ý. Biết tha thứ khi lòng tổn thương, Biết lắng nghe hơn là suy nghĩ. Không phải những lời yêu hoa mỹ, Không chỉ là hẹn ước đầu môi. Mà là lúc cuộc đời nghiêng ngả, Vẫn cùng nhau đi hết một đời. Tình yêu đâu chỉ dành đôi lứa, Mà rộng dài như biển như sông. Là tình mẹ, tình cha, bè bạn, Là quê hương sâu nặng trong lòng. Là bàn tay nâng người vấp ngã, Là sẻ chia với kẻ cơ hàn. Là ánh mắt cảm thông lặng lẽ, Giữa cuộc đời nhiều nỗi gian nan. Nếu thế giới chỉ còn lợi ích, Chỉ hơn thua và những tranh giành. Thì nhân loại dù giàu đến mấy, Vẫn không còn hơi ấm chân thành. Chính tình yêu giữ cho sự sống, Không hóa thành sa mạc khô cằn. Giữ nhân tính giữa ngàn biến động, Giữ lòng người khỏi những băn khoăn. Tình yêu chẳng cần lời định nghĩa, Bởi ngôn từ nào đủ diễn tả đâu. Nó hiện diện trong từng hơi thở, Trong vui buồn, hạnh phúc, khổ đau. Đó là lúc một người ở lại, Khi mọi người quay lưng bước đi. Đó là lúc một bàn tay nắm, Giữa đêm dài giông tố sầu bi. Và có lẽ điều còn ở lại, Sau vinh quang, danh vọng, bạc tiền. Không phải những lâu đài rực rỡ, Hay quyền lực từng khiến người nghiêng. Mà là những yêu thương đã tặng, Những chân tình đã gửi cho nhau. Những trái tim từng được sưởi ấm, Bởi nghĩa tình đẹp nhất nhiệm màu. Tình yêu là ánh đèn bất diệt, Soi nhân gian qua mọi thăng trầm. Là điều khiến con người thành người, Là tiếng hát của muôn năm tháng. Và khi hỏi tình yêu là gì, Xin đừng tìm trong ngàn trang sách. Hãy nhìn vào những người đang sống, Vì nhau mà viết đẹp cuộc đời.
Like
Love
12
0 Comments 0 Shares