HNI16/6
Bài thơ chương 22: GIA ĐÌNH VÀ HẠNH PHÚC

Gia đình là ánh bình minh,
Là nơi sự sống nghĩa tình nảy sinh.
Từ vòng tay mẹ hiền lành,
Đến lời cha dạy trưởng thành từng ngày.

Giữa đời xuôi ngược đó đây,
Bao nhiêu bão tố phủ đầy đường xa,
Chỉ cần nhớ mái nhà ta,
Lòng như tìm được bến bờ bình yên.

Gia đình chẳng phải bạc tiền,
Chẳng là danh vọng nối liền tháng năm.
Có người của cải chất ngăn,
Mà lòng lạnh giá, âm thầm cô đơn.

Có nhà cơm chẳng đủ ngon,
Nhưng đầy tiếng cười vẫn còn yêu thương.
Dẫu cho cuộc sống vô thường,
Tình thân vẫn sáng như vầng trăng soi.

Tiền mua được những xa hoa,
Mua căn biệt thự nguy nga giữa đời.
Nhưng không mua được nụ cười,
Không mua được phút người người cảm thông.

Tiền mua vật chất chất chồng,
Mà không mua nổi tấm lòng chân tâm.
Bởi điều quý giá âm thầm,
Là tình gia quyến tháng năm vun bồi.

Gia đình như một khoảng trời,
Tình yêu là nắng rạng ngời sớm mai.
Là khi mệt mỏi đường dài,
Có người hỏi khẽ: “Hôm nay ổn chứ?”

Là khi giông gió cuộc đời,
Một vòng tay nhỏ cũng vơi nỗi buồn.
Là lời động viên dịu dàng,
Giúp ta đứng dậy giữa ngàn khó khăn.

Cha đi sớm, mẹ nhọc nhằn,
Cũng vì mong mỏi con gần tương lai.
Con khôn lớn giữa tháng ngày,
Nhờ công dưỡng dục đêm ngày mẹ cha.

Tình yêu đâu chỉ lời hoa,
Mà là hành động thiết tha mỗi ngày.
Một lời chia sẻ đắng cay,
Cũng làm hạnh phúc đong đầy trong tim.

Gia đình chẳng tránh lặng im,
Hay khi bất đồng nảy sinh đôi lần.
Điều làm mái ấm bền lâu,
Là luôn giữ được nghĩa sâu tình nồng.

Thấu hiểu là chiếc cầu hồng,
Nối bao khoảng cách trong lòng người thân.
Đặt mình vào vị trí gần,
Mới hay ai cũng đôi phần gian nan.

Cha nghiêm khắc bởi lo toan,
Mẹ hay nhắc nhở vì thương con nhiều.
Con đôi lúc chẳng chịu chiều,
Cũng vì đang muốn tự mình lớn lên.

Khi lòng biết đặt cạnh bên,
Những điều người khác đang mang trong lòng,
Bao nhiêu tranh cãi mênh mông,
Bỗng tan như khói giữa dòng thời gian.

Bao dung là đóa hoa vàng,
Nở trong những lúc lỡ làng, lỗi sai.
Không ai hoàn hảo trên đời,
Ai mà chẳng có đôi lần vấp chân.

Tha thứ chẳng phải yếu mềm,
Mà là sức mạnh đến từ yêu thương.
Cho nhau thêm một con đường,
Để cùng sửa chữa, để cùng lớn lên.

Cuộc đời nhiều nỗi ưu phiền,
Áp lực cơm áo triền miên tháng ngày.
Có khi mệt mỏi đắng cay,
Chỉ mong tìm lại vòng tay gia đình.

Nơi đây chữa những thương đau,
Xoa đi giông bão bạc đầu thời gian.
Khi ta thất bại ngập tràn,
Gia đình vẫn đứng bên ta động viên.

Khi lòng lạc giữa ưu phiền,
Gia đình là bến bình yên quay về.
Dẫu đi khắp nẻo sơn khê,
Cuối cùng vẫn nhớ câu thề mái xưa.

Ngày nay cuộc sống hối hả,
Người người bận rộn sớm trưa kiếm tìm.
Ngồi gần mà lại lặng im,
Mỗi người một chiếc màn hình riêng tư.

Công nghệ mở rộng đường đi,
Nhưng đôi khi lại chia ly tâm hồn.
Những bữa cơm vắng tiếng cười,
Những câu chuyện cũ dần rơi mất rồi.

Khoảng cách chẳng lớn tức thời,
Mà từ những phút thờ ơ mỗi ngày.
Nên xin giữ lấy bàn tay,
Dành nhau những phút sum vầy yêu thương.

Một lời cảm ơn bình thường,
Một câu xin lỗi vấn vương nghĩa tình.
Một lần hỏi thăm chân thành,
Cũng làm mái ấm lung linh nụ cười.

Hạnh phúc chẳng ở xa vời,
Mà trong khoảnh khắc giữa đời giản đơn.
Bữa cơm quây quần bên nhau,
Cũng là báu vật nhiệm màu thế gian.

Gia đình như một khu vườn,
Muốn luôn xanh tốt phải thường chăm nom.
Yêu thương chẳng chỉ môi son,
Mà bằng hành động vẫn còn mỗi ngày.

Mai này qua hết đắng cay,
Qua bao được mất đổi thay cuộc đời,
Ta sẽ hiểu một điều thôi:
Gia đình là chốn tuyệt vời nhất ta.

Không cần hoàn hảo nguy nga,
Không cần danh vọng hay là giàu sang.
Chỉ cần giữ trọn chân thành,
Yêu thương, tôn trọng, đồng hành cùng nhau.

Bởi trong sâu thẳm mai sau,
Điều còn ở lại nhiệm màu nhất thôi,
Chính là mái ấm cuộc đời,
Nơi ta được sống, được cười, được thương.

Thông điệp chương 22

Gia đình chẳng phải thiên đường,
Nhưng là nơi chứa yêu thương chân thành.
Hạnh phúc lớn nhất đời người,
Là còn một chốn để quay về nhà.
Là còn những người yêu ta,
Và ta cũng được chan hòa yêu thương.
Dẫu cho thế sự vô thường,
Gia đình mãi mãi là nguồn hạnh phúc.
HNI16/6 Bài thơ chương 22: GIA ĐÌNH VÀ HẠNH PHÚC Gia đình là ánh bình minh, Là nơi sự sống nghĩa tình nảy sinh. Từ vòng tay mẹ hiền lành, Đến lời cha dạy trưởng thành từng ngày. Giữa đời xuôi ngược đó đây, Bao nhiêu bão tố phủ đầy đường xa, Chỉ cần nhớ mái nhà ta, Lòng như tìm được bến bờ bình yên. Gia đình chẳng phải bạc tiền, Chẳng là danh vọng nối liền tháng năm. Có người của cải chất ngăn, Mà lòng lạnh giá, âm thầm cô đơn. Có nhà cơm chẳng đủ ngon, Nhưng đầy tiếng cười vẫn còn yêu thương. Dẫu cho cuộc sống vô thường, Tình thân vẫn sáng như vầng trăng soi. Tiền mua được những xa hoa, Mua căn biệt thự nguy nga giữa đời. Nhưng không mua được nụ cười, Không mua được phút người người cảm thông. Tiền mua vật chất chất chồng, Mà không mua nổi tấm lòng chân tâm. Bởi điều quý giá âm thầm, Là tình gia quyến tháng năm vun bồi. Gia đình như một khoảng trời, Tình yêu là nắng rạng ngời sớm mai. Là khi mệt mỏi đường dài, Có người hỏi khẽ: “Hôm nay ổn chứ?” Là khi giông gió cuộc đời, Một vòng tay nhỏ cũng vơi nỗi buồn. Là lời động viên dịu dàng, Giúp ta đứng dậy giữa ngàn khó khăn. Cha đi sớm, mẹ nhọc nhằn, Cũng vì mong mỏi con gần tương lai. Con khôn lớn giữa tháng ngày, Nhờ công dưỡng dục đêm ngày mẹ cha. Tình yêu đâu chỉ lời hoa, Mà là hành động thiết tha mỗi ngày. Một lời chia sẻ đắng cay, Cũng làm hạnh phúc đong đầy trong tim. Gia đình chẳng tránh lặng im, Hay khi bất đồng nảy sinh đôi lần. Điều làm mái ấm bền lâu, Là luôn giữ được nghĩa sâu tình nồng. Thấu hiểu là chiếc cầu hồng, Nối bao khoảng cách trong lòng người thân. Đặt mình vào vị trí gần, Mới hay ai cũng đôi phần gian nan. Cha nghiêm khắc bởi lo toan, Mẹ hay nhắc nhở vì thương con nhiều. Con đôi lúc chẳng chịu chiều, Cũng vì đang muốn tự mình lớn lên. Khi lòng biết đặt cạnh bên, Những điều người khác đang mang trong lòng, Bao nhiêu tranh cãi mênh mông, Bỗng tan như khói giữa dòng thời gian. Bao dung là đóa hoa vàng, Nở trong những lúc lỡ làng, lỗi sai. Không ai hoàn hảo trên đời, Ai mà chẳng có đôi lần vấp chân. Tha thứ chẳng phải yếu mềm, Mà là sức mạnh đến từ yêu thương. Cho nhau thêm một con đường, Để cùng sửa chữa, để cùng lớn lên. Cuộc đời nhiều nỗi ưu phiền, Áp lực cơm áo triền miên tháng ngày. Có khi mệt mỏi đắng cay, Chỉ mong tìm lại vòng tay gia đình. Nơi đây chữa những thương đau, Xoa đi giông bão bạc đầu thời gian. Khi ta thất bại ngập tràn, Gia đình vẫn đứng bên ta động viên. Khi lòng lạc giữa ưu phiền, Gia đình là bến bình yên quay về. Dẫu đi khắp nẻo sơn khê, Cuối cùng vẫn nhớ câu thề mái xưa. Ngày nay cuộc sống hối hả, Người người bận rộn sớm trưa kiếm tìm. Ngồi gần mà lại lặng im, Mỗi người một chiếc màn hình riêng tư. Công nghệ mở rộng đường đi, Nhưng đôi khi lại chia ly tâm hồn. Những bữa cơm vắng tiếng cười, Những câu chuyện cũ dần rơi mất rồi. Khoảng cách chẳng lớn tức thời, Mà từ những phút thờ ơ mỗi ngày. Nên xin giữ lấy bàn tay, Dành nhau những phút sum vầy yêu thương. Một lời cảm ơn bình thường, Một câu xin lỗi vấn vương nghĩa tình. Một lần hỏi thăm chân thành, Cũng làm mái ấm lung linh nụ cười. Hạnh phúc chẳng ở xa vời, Mà trong khoảnh khắc giữa đời giản đơn. Bữa cơm quây quần bên nhau, Cũng là báu vật nhiệm màu thế gian. Gia đình như một khu vườn, Muốn luôn xanh tốt phải thường chăm nom. Yêu thương chẳng chỉ môi son, Mà bằng hành động vẫn còn mỗi ngày. Mai này qua hết đắng cay, Qua bao được mất đổi thay cuộc đời, Ta sẽ hiểu một điều thôi: Gia đình là chốn tuyệt vời nhất ta. Không cần hoàn hảo nguy nga, Không cần danh vọng hay là giàu sang. Chỉ cần giữ trọn chân thành, Yêu thương, tôn trọng, đồng hành cùng nhau. Bởi trong sâu thẳm mai sau, Điều còn ở lại nhiệm màu nhất thôi, Chính là mái ấm cuộc đời, Nơi ta được sống, được cười, được thương. Thông điệp chương 22 Gia đình chẳng phải thiên đường, Nhưng là nơi chứa yêu thương chân thành. Hạnh phúc lớn nhất đời người, Là còn một chốn để quay về nhà. Là còn những người yêu ta, Và ta cũng được chan hòa yêu thương. Dẫu cho thế sự vô thường, Gia đình mãi mãi là nguồn hạnh phúc. ❤️
Love
Angry
5
1 Bình luận 0 Chia sẽ