HNI 16/6
Bài thơ chương 25: SỨC MẠNH CỦA SỰ THA THỨ
Đời người mấy ai bình yên mãi,
Không đôi lần nếm vị đắng cay,
Có lời nói như dao cắt mãi,
Có nỗi đau còn đọng tháng ngày.
Có phản bội làm tim tan vỡ,
Có hiểu lầm chất chứa ưu phiền,
Có những lúc giữa dòng đời rộng,
Lòng ngập tràn giận dữ triền miên.
Người tổn thương thường mang oán hận,
Giữ trong lòng những vết thương sâu,
Tưởng hận thù làm mình mạnh mẽ,
Nào hay đâu chỉ chuốc thêm sầu.
Tha thứ chẳng là quên tất cả,
Cũng không là dung túng điều sai,
Mà là học cách buông oán giận,
Để lòng mình nhẹ nhõm tương lai.
Tha thứ chẳng phải điều yếu đuối,
Mà sức mạnh của những tâm hồn,
Dám vượt lên đau thương quá khứ,
Để bước đi trên những con đường.
Người yếu đuối thường ôm thù hận,
Mãi chìm trong cay đắng khổ đau,
Người mạnh mẽ biết buông tất cả,
Để bình yên trở lại nhiệm màu.
Tha thứ chính món quà cao quý,
Ta trao đi nhưng nhận về mình,
Người được cứu đầu tiên chẳng khác,
Chính là ta giữa cõi nhân sinh.
Nhưng tha thứ đâu là chuyện dễ,
Bởi tự ái luôn muốn hơn thua,
Khi tổn thương chạm vào lòng tự trọng,
Ta muốn người kia phải trả vừa.
Có nỗi đau kéo dài năm tháng,
Như vết hằn chưa thể phai phôi,
Những ký ức bất ngờ trở lại,
Khiến lòng người nhức nhối không nguôi.
Ta vẫn nghĩ giữ lòng thù hận,
Là cách mình chứng tỏ mạnh hơn,
Nhưng ngọn lửa âm thầm cháy mãi,
Lại thiêu ta trước lúc thiêu người.
Ta mong đợi công bằng tuyệt đối,
Người sai kia phải nhận lỗi lầm,
Nhưng cuộc sống đâu luôn như ý,
Nhiều chuyện rồi mãi mãi âm thầm.
Nếu cứ đợi mọi điều hoàn hảo,
Mới chịu lòng buông bỏ đắng cay,
Có thể ta mang theo oán hận,
Đến cuối đời vẫn chẳng đổi thay.
Hận thù ấy như dòng độc tố,
Chảy âm thầm trong mỗi con tim,
Làm tâm trí chẳng còn thư thái,
Khiến niềm vui dần khuất lặng im.
Người ôm mãi những điều cay đắng,
Dễ nóng giận, mệt mỏi từng ngày,
Đêm thao thức giữa bao suy nghĩ,
Để bình yên lặng lẽ vụt bay.
Hận thù cũng dựng lên bức tường,
Ngăn con người đến với yêu thương,
Khi nghi ngại phủ đầy ánh mắt,
Niềm tin nào còn c
Bài thơ chương 25: SỨC MẠNH CỦA SỰ THA THỨ
Đời người mấy ai bình yên mãi,
Không đôi lần nếm vị đắng cay,
Có lời nói như dao cắt mãi,
Có nỗi đau còn đọng tháng ngày.
Có phản bội làm tim tan vỡ,
Có hiểu lầm chất chứa ưu phiền,
Có những lúc giữa dòng đời rộng,
Lòng ngập tràn giận dữ triền miên.
Người tổn thương thường mang oán hận,
Giữ trong lòng những vết thương sâu,
Tưởng hận thù làm mình mạnh mẽ,
Nào hay đâu chỉ chuốc thêm sầu.
Tha thứ chẳng là quên tất cả,
Cũng không là dung túng điều sai,
Mà là học cách buông oán giận,
Để lòng mình nhẹ nhõm tương lai.
Tha thứ chẳng phải điều yếu đuối,
Mà sức mạnh của những tâm hồn,
Dám vượt lên đau thương quá khứ,
Để bước đi trên những con đường.
Người yếu đuối thường ôm thù hận,
Mãi chìm trong cay đắng khổ đau,
Người mạnh mẽ biết buông tất cả,
Để bình yên trở lại nhiệm màu.
Tha thứ chính món quà cao quý,
Ta trao đi nhưng nhận về mình,
Người được cứu đầu tiên chẳng khác,
Chính là ta giữa cõi nhân sinh.
Nhưng tha thứ đâu là chuyện dễ,
Bởi tự ái luôn muốn hơn thua,
Khi tổn thương chạm vào lòng tự trọng,
Ta muốn người kia phải trả vừa.
Có nỗi đau kéo dài năm tháng,
Như vết hằn chưa thể phai phôi,
Những ký ức bất ngờ trở lại,
Khiến lòng người nhức nhối không nguôi.
Ta vẫn nghĩ giữ lòng thù hận,
Là cách mình chứng tỏ mạnh hơn,
Nhưng ngọn lửa âm thầm cháy mãi,
Lại thiêu ta trước lúc thiêu người.
Ta mong đợi công bằng tuyệt đối,
Người sai kia phải nhận lỗi lầm,
Nhưng cuộc sống đâu luôn như ý,
Nhiều chuyện rồi mãi mãi âm thầm.
Nếu cứ đợi mọi điều hoàn hảo,
Mới chịu lòng buông bỏ đắng cay,
Có thể ta mang theo oán hận,
Đến cuối đời vẫn chẳng đổi thay.
Hận thù ấy như dòng độc tố,
Chảy âm thầm trong mỗi con tim,
Làm tâm trí chẳng còn thư thái,
Khiến niềm vui dần khuất lặng im.
Người ôm mãi những điều cay đắng,
Dễ nóng giận, mệt mỏi từng ngày,
Đêm thao thức giữa bao suy nghĩ,
Để bình yên lặng lẽ vụt bay.
Hận thù cũng dựng lên bức tường,
Ngăn con người đến với yêu thương,
Khi nghi ngại phủ đầy ánh mắt,
Niềm tin nào còn c
HNI 16/6
Bài thơ chương 25: SỨC MẠNH CỦA SỰ THA THỨ
Đời người mấy ai bình yên mãi,
Không đôi lần nếm vị đắng cay,
Có lời nói như dao cắt mãi,
Có nỗi đau còn đọng tháng ngày.
Có phản bội làm tim tan vỡ,
Có hiểu lầm chất chứa ưu phiền,
Có những lúc giữa dòng đời rộng,
Lòng ngập tràn giận dữ triền miên.
Người tổn thương thường mang oán hận,
Giữ trong lòng những vết thương sâu,
Tưởng hận thù làm mình mạnh mẽ,
Nào hay đâu chỉ chuốc thêm sầu.
Tha thứ chẳng là quên tất cả,
Cũng không là dung túng điều sai,
Mà là học cách buông oán giận,
Để lòng mình nhẹ nhõm tương lai.
Tha thứ chẳng phải điều yếu đuối,
Mà sức mạnh của những tâm hồn,
Dám vượt lên đau thương quá khứ,
Để bước đi trên những con đường.
Người yếu đuối thường ôm thù hận,
Mãi chìm trong cay đắng khổ đau,
Người mạnh mẽ biết buông tất cả,
Để bình yên trở lại nhiệm màu.
Tha thứ chính món quà cao quý,
Ta trao đi nhưng nhận về mình,
Người được cứu đầu tiên chẳng khác,
Chính là ta giữa cõi nhân sinh.
Nhưng tha thứ đâu là chuyện dễ,
Bởi tự ái luôn muốn hơn thua,
Khi tổn thương chạm vào lòng tự trọng,
Ta muốn người kia phải trả vừa.
Có nỗi đau kéo dài năm tháng,
Như vết hằn chưa thể phai phôi,
Những ký ức bất ngờ trở lại,
Khiến lòng người nhức nhối không nguôi.
Ta vẫn nghĩ giữ lòng thù hận,
Là cách mình chứng tỏ mạnh hơn,
Nhưng ngọn lửa âm thầm cháy mãi,
Lại thiêu ta trước lúc thiêu người.
Ta mong đợi công bằng tuyệt đối,
Người sai kia phải nhận lỗi lầm,
Nhưng cuộc sống đâu luôn như ý,
Nhiều chuyện rồi mãi mãi âm thầm.
Nếu cứ đợi mọi điều hoàn hảo,
Mới chịu lòng buông bỏ đắng cay,
Có thể ta mang theo oán hận,
Đến cuối đời vẫn chẳng đổi thay.
Hận thù ấy như dòng độc tố,
Chảy âm thầm trong mỗi con tim,
Làm tâm trí chẳng còn thư thái,
Khiến niềm vui dần khuất lặng im.
Người ôm mãi những điều cay đắng,
Dễ nóng giận, mệt mỏi từng ngày,
Đêm thao thức giữa bao suy nghĩ,
Để bình yên lặng lẽ vụt bay.
Hận thù cũng dựng lên bức tường,
Ngăn con người đến với yêu thương,
Khi nghi ngại phủ đầy ánh mắt,
Niềm tin nào còn c