BÀI THƠ CHƯƠNG 29: MỘT THẾ GIỚI KHÔNG BIÊN GIỚI

Ngày xưa cách trở núi sông,
Thư đi mấy tháng mới mong đến nhà.
Muốn sang đất nước phương xa,
Bao nhiêu gian khó mới là hành trình.

Ngày nay thế giới đổi thay,
Internet nối những ngày cách ngăn.
Một màn hình nhỏ trong tay,
Mở ra tri thức rộng dài năm châu.

Địa cầu như đã gần nhau,
Tin vui lan tỏa nhiệm màu từng giây.
Việc nơi này, chuyện nơi đây,
Có thể ảnh hưởng đó đây muôn vùng.

Biên cương vẫn hiện trên bản đồ,
Nhưng lòng người mở những ô cửa đời.
Ý hay vượt biển khắp nơi,
Kết tình bè bạn giữa trời nhân gian.

Công nghệ kết nối muôn phương,
Đưa người xích lại yêu thương gần hơn.
Người Việt làm việc toàn cầu,
Người xa vẫn có thể cùng sẻ chia.

Cơ hội rộng mở bốn bề,
Học hành chẳng bị bộn bề cách ngăn.
Tri thức hiện diện quanh ta,
Chỉ cần khát vọng vươn xa mỗi ngày.

Mỗi dân tộc một sắc màu,
Mỗi nền văn hóa nhiệm màu riêng mang.
Khác nhau chẳng phải bức tường,
Mà là tài sản yêu thương của đời.

Dẫu còn thử thách phía trước,
Tin giả lan nhanh, cạnh tranh không ngừng.
Khí hậu biến đổi từng vùng,
Đòi hỏi nhân loại phải cùng chung tay.

Là công dân của toàn cầu,
Vẫn yêu nguồn cội, vẫn giàu tự hào.
Mở lòng học hỏi biết bao,
Tôn trọng khác biệt, nâng cao chính mình.

Tương lai xây bởi mọi người,
Chẳng riêng dân tộc hay nơi nào dành.
Khi lòng nhân ái đồng hành,
Thế giới không biên giới thành mùa xuân.
BÀI THƠ CHƯƠNG 29: MỘT THẾ GIỚI KHÔNG BIÊN GIỚI Ngày xưa cách trở núi sông, Thư đi mấy tháng mới mong đến nhà. Muốn sang đất nước phương xa, Bao nhiêu gian khó mới là hành trình. Ngày nay thế giới đổi thay, Internet nối những ngày cách ngăn. Một màn hình nhỏ trong tay, Mở ra tri thức rộng dài năm châu. Địa cầu như đã gần nhau, Tin vui lan tỏa nhiệm màu từng giây. Việc nơi này, chuyện nơi đây, Có thể ảnh hưởng đó đây muôn vùng. Biên cương vẫn hiện trên bản đồ, Nhưng lòng người mở những ô cửa đời. Ý hay vượt biển khắp nơi, Kết tình bè bạn giữa trời nhân gian. Công nghệ kết nối muôn phương, Đưa người xích lại yêu thương gần hơn. Người Việt làm việc toàn cầu, Người xa vẫn có thể cùng sẻ chia. Cơ hội rộng mở bốn bề, Học hành chẳng bị bộn bề cách ngăn. Tri thức hiện diện quanh ta, Chỉ cần khát vọng vươn xa mỗi ngày. Mỗi dân tộc một sắc màu, Mỗi nền văn hóa nhiệm màu riêng mang. Khác nhau chẳng phải bức tường, Mà là tài sản yêu thương của đời. Dẫu còn thử thách phía trước, Tin giả lan nhanh, cạnh tranh không ngừng. Khí hậu biến đổi từng vùng, Đòi hỏi nhân loại phải cùng chung tay. Là công dân của toàn cầu, Vẫn yêu nguồn cội, vẫn giàu tự hào. Mở lòng học hỏi biết bao, Tôn trọng khác biệt, nâng cao chính mình. Tương lai xây bởi mọi người, Chẳng riêng dân tộc hay nơi nào dành. Khi lòng nhân ái đồng hành, Thế giới không biên giới thành mùa xuân.
Like
Love
Haha
9
0 Comments 0 Shares