HNI 16/6
Bài thơ Chương 30: ĐỊA CẦU – QUÊ HƯƠNG CHUNG

Từ khoảng lặng giữa không gian vô tận,
Trái Đất xanh hiện đẹp tựa ngọc ngà.
Không biên giới, chẳng ranh chia lãnh thổ,
Chỉ một quê hương chung của chúng ta.

Từ Mặt Trăng nhìn về hành tinh nhỏ,
Không màu da, tôn giáo hay ngôn từ.
Chỉ nhân loại cùng chung dòng sự sống,
Đang sẻ chia một bầu khí trong lành.

Địa cầu ấy là mái nhà duy nhất,
Giữa muôn ngàn tinh tú khắp trời xa.
Bao hành tinh vẫn còn là bí ẩn,
Chưa nơi nào kỳ diệu được như ta.

Có khí quyển ôm tròn nguồn sự sống,
Có đại dương và những cánh rừng xanh.
Có sông suối, có đồng quê trù phú,
Nuôi con người qua tháng rộng năm dài.

Không khí thở, nước trong và lương thực,
Đều bắt nguồn từ lòng mẹ thiên nhiên.
Từng hạt cát, từng dòng sông lặng lẽ,
Đang góp phần gìn giữ cuộc đời yên.

Nếu ngôi nhà riêng một ngày hư hỏng,
Ta có thể tìm nơi khác để về.
Nhưng Trái Đất chẳng có lần thứ hai nữa,
Mất mái nhà này biết trú ở đâu đây?

Vì thế nên bảo vệ hành tinh ấy,
Là nghĩa vụ của tất cả mọi người.
Không riêng quốc gia hay vùng lãnh thổ,
Mà toàn cầu cùng chung sức dựng xây.

Ngày hôm nay thế giới càng kết nối,
Một phát minh lan tỏa khắp năm châu.
Một sự kiện ở nơi nào rất nhỏ,
Cũng ảnh hưởng đến cuộc sống mai sau.

Những đại dịch từng đi qua nhân loại,
Cho chúng ta bài học thật rõ ràng.
Một biến cố ở nơi xa xuất hiện,
Có thể lan khắp mặt đất rất nhanh.

Con người vốn chẳng tồn tại riêng lẻ,
Mỗi hành động đều tạo sóng lan xa.
Lợi ích riêng luôn gắn cùng lợi ích,
Của cộng đồng và cả thế giới ta.

Địa cầu đang đối diện bao thử thách,
Biến đổi khí hậu ngày một nghiêm trọng hơn.
Băng tan chảy nơi hai đầu địa cực,
Nắng hạn dài rồi bão tố dập dồn.

Không khí bẩn, nguồn nước dần ô nhiễm,
Những cánh rừng thưa vắng tiếng chim ca.
Bao sinh vật đang đứng bên bờ vực,
Mất môi trường và mất cả mái nhà.

Khủng hoảng lương thực, năng lượng, dịch bệnh,
Những khó khăn không của riêng một vùng.
Không quốc gia nào tự mình giải quyết,
Nếu thiếu đi sự hợp tác tương đồng.

Bởi tất cả đang cùng chung con thuyền ấy,
Mang tên Địa cầu giữa biển thời gian.
Muốn vượt sóng cần nhiều bàn tay góp,
Cùng chèo chống cho tương lai vững vàng.

Bảo vệ môi trường chẳng điều xa lạ,
Không chỉ dành cho các tổ chức lớn lao.
Mà bắt đầu từ từng người rất nhỏ,
HNI 16/6 Bài thơ Chương 30: ĐỊA CẦU – QUÊ HƯƠNG CHUNG Từ khoảng lặng giữa không gian vô tận, Trái Đất xanh hiện đẹp tựa ngọc ngà. Không biên giới, chẳng ranh chia lãnh thổ, Chỉ một quê hương chung của chúng ta. Từ Mặt Trăng nhìn về hành tinh nhỏ, Không màu da, tôn giáo hay ngôn từ. Chỉ nhân loại cùng chung dòng sự sống, Đang sẻ chia một bầu khí trong lành. Địa cầu ấy là mái nhà duy nhất, Giữa muôn ngàn tinh tú khắp trời xa. Bao hành tinh vẫn còn là bí ẩn, Chưa nơi nào kỳ diệu được như ta. Có khí quyển ôm tròn nguồn sự sống, Có đại dương và những cánh rừng xanh. Có sông suối, có đồng quê trù phú, Nuôi con người qua tháng rộng năm dài. Không khí thở, nước trong và lương thực, Đều bắt nguồn từ lòng mẹ thiên nhiên. Từng hạt cát, từng dòng sông lặng lẽ, Đang góp phần gìn giữ cuộc đời yên. Nếu ngôi nhà riêng một ngày hư hỏng, Ta có thể tìm nơi khác để về. Nhưng Trái Đất chẳng có lần thứ hai nữa, Mất mái nhà này biết trú ở đâu đây? Vì thế nên bảo vệ hành tinh ấy, Là nghĩa vụ của tất cả mọi người. Không riêng quốc gia hay vùng lãnh thổ, Mà toàn cầu cùng chung sức dựng xây. Ngày hôm nay thế giới càng kết nối, Một phát minh lan tỏa khắp năm châu. Một sự kiện ở nơi nào rất nhỏ, Cũng ảnh hưởng đến cuộc sống mai sau. Những đại dịch từng đi qua nhân loại, Cho chúng ta bài học thật rõ ràng. Một biến cố ở nơi xa xuất hiện, Có thể lan khắp mặt đất rất nhanh. Con người vốn chẳng tồn tại riêng lẻ, Mỗi hành động đều tạo sóng lan xa. Lợi ích riêng luôn gắn cùng lợi ích, Của cộng đồng và cả thế giới ta. Địa cầu đang đối diện bao thử thách, Biến đổi khí hậu ngày một nghiêm trọng hơn. Băng tan chảy nơi hai đầu địa cực, Nắng hạn dài rồi bão tố dập dồn. Không khí bẩn, nguồn nước dần ô nhiễm, Những cánh rừng thưa vắng tiếng chim ca. Bao sinh vật đang đứng bên bờ vực, Mất môi trường và mất cả mái nhà. Khủng hoảng lương thực, năng lượng, dịch bệnh, Những khó khăn không của riêng một vùng. Không quốc gia nào tự mình giải quyết, Nếu thiếu đi sự hợp tác tương đồng. Bởi tất cả đang cùng chung con thuyền ấy, Mang tên Địa cầu giữa biển thời gian. Muốn vượt sóng cần nhiều bàn tay góp, Cùng chèo chống cho tương lai vững vàng. Bảo vệ môi trường chẳng điều xa lạ, Không chỉ dành cho các tổ chức lớn lao. Mà bắt đầu từ từng người rất nhỏ,
Like
Love
8
1 Comments 0 Shares