HNI 17/6
BÀI THƠ CHƯƠNG 34: CÔNG DÂN TOÀN CẦU
Ngày xưa người sống quanh làng,
Quanh dòng sông nhỏ, quanh hàng tre xanh.
Sinh ra, lớn tuổi, trưởng thành,
Cuộc đời gắn chặt mái tranh quê nhà.
Thời gian lặng lẽ trôi qua,
Biển xa cách núi, quốc gia cách vùng.
Tin đi theo gió mông lung,
Bao năm mới tới tận cùng phương xa.
Nhưng rồi thế giới đổi thay,
Internet nối vòng tay địa cầu.
Máy bay vượt biển qua mau,
Sáng còn phương Đông, chiều đâu phương Đoài.
Việt Nam kết nối tương lai,
Học cùng giáo sư những nơi xa vời.
Làm việc với bạn khắp nơi,
Cùng nhau kiến tạo cuộc đời mới hơn.
Khoảng cách dần hóa vô thường,
Biên giới cũ cũng nhạt dần theo năm.
Nhân loại chung một mái nhà,
Chung bầu khí quyển, chung hòa yêu thương.
Công dân toàn cầu lên đường,
Không quên nguồn cội quê hương của mình.
Mà mang tri thức, văn minh,
Bước vào thế giới với tình người sâu.
Không chỉ nghĩ đến riêng đâu,
Lợi cho bản thân trước sau một mình.
Mà còn suy nghĩ chân tình,
Điều gì tốt đẹp cho mình, cho dân.
Điều gì giúp ích thế nhân,
Điều gì giữ được mùa xuân đất trời.
Điều gì để lại cho đời,
Những hạt giống tốt cho người mai sau.
Biết yêu khác biệt sắc màu,
Biết nghe tiếng nói từ bao phương trời.
Biết cùng hợp tác với người,
Dù khác ngôn ngữ, cuộc đời, đức tin.
Trưởng thành từ chính niềm tin,
Rằng ta là một mắt nhìn nhân gian.
Dẫu cho muôn nẻo địa bàn,
Vẫn chung vận mệnh trên hành tinh này.
Ngoại ngữ là cánh chim bay,
Mở ra cánh cửa những ngày rộng xa.
Đưa ta vượt khỏi ao nhà,
Đến cùng tri thức bao la biển trời.
Tiếng Anh kết nối muôn nơi,
Khoa học, kinh tế, cuộc đời, công nghệ.
Triệu trang sách mới cận kề,
Chờ người học hỏi say mê từng ngày.
Nhưng điều quý giá hơn thay,
Không chỉ kiến thức trong tay con người.
Ngoại ngữ còn giúp hiểu đời,
Hiểu thêm văn hóa khắp nơi địa cầu.
Hiểu rằng mỗi một sắc màu,
Đều mang giá trị nhiệm màu riêng tư.
Hiểu rằng thế giới bao giờ,
Cũng cần thấu cảm hơn là phân chia.
Đa văn hóa chẳng cách lìa,
Mà là kho báu để ta học hành.
Người Nhật kỷ luật chân thành,
Bền bỉ vun đắp công trình mai sau.
Người Đức chính xác hàng đầu,
Chu toàn từng việc trước sau vẹn toàn.
Người Mỹ sáng tạo không ngừng,
Dám đi mở lối những vùng mới hơn.
Người Hàn ý chí kiên cường,
Vượt qua thử thách trên đường thành công.
Người Việt mềm dẻo vô cùng,
Thích nghi nhanh với muôn trùng đổi thay.
Ai biết học hỏi mỗi ngày,
Sẽ thêm giàu có những điều tinh hoa.
Không xem khác biệt là xa,
Mà xem là những món quà cuộc đời.
Trong thời đại mới đang tới,
Bằng cấp thôi chưa đủ để thành công.
Điều cần hơn cả trong lòng,
Là năng lực học không ngừng vươn lên.
Giao tiếp để hiểu mọi bên,
Làm việc tập thể vững bền dài lâu.
Tư duy phản biện nhiệm màu,
Giúp ta nhìn rõ nông sâu sự tình.
Sáng tạo thắp lửa hành trình,
Giải quyết vấn đề bằng tinh thần mới.
Quản trị cảm xúc trong đời,
Làm chủ công nghệ giữa thời chuyển xoay.
Thế giới biến đổi từng ngày,
Hôm nay kiến thức mai này khác đi.
Người đi xa nhất không vì,
Biết nhiều hơn hết, mà vì học nhanh.
Công dân toàn cầu trưởng thành,
Luôn mang trách nhiệm đồng hành nhân gian.
Biến đổi khí hậu lan tràn,
Môi trường ô nhiễm, rừng vàng mất đi.
Bao loài sinh vật chia ly,
Nguồn nước cạn kiệt, khó nghì tương lai.
Đó không chuyện của riêng ai,
Mà là trách nhiệm của loài người chung.
Tiết kiệm điện giữa đời thường,
Trồng thêm cây lá bên đường quê hương.
Giảm dùng nhựa hại môi trường,
Giữ cho sông suối còn trong tháng ngày.
Những điều nhỏ bé hôm nay,
Góp nên tương lai xanh mãi cho đời.
Người biết nghĩ đến muôn người,
Là người đang viết nụ cười tương lai.
Công nghệ mở rộng đường dài,
Cho bao cơ hội chưa ai từng ngờ.
Chỉ cần kết nối bây giờ,
Một chiếc điện thoại cũng mở chân trời.
Người trẻ học tập khắp nơi,
Lập trình, kinh doanh, xây đời số hóa.
Bán hàng vượt mọi quốc gia,
Làm việc từ xa vẫn tạo thành công.
Điều quan trọng nhất sau cùng,
Không nằm ở chỗ bạn vùng nào sinh.
Mà là giá trị của mình,
Đang trao cho thế giới hành tinh này.
Hội nhập nhưng chẳng đổi thay,
Gốc rễ dân tộc vẫn đầy trong tim.
Cây cao nhờ bộ rễ bền,
Người đi xa nhờ nhớ tên quê nhà.
Hiểu sâu lịch sử nước ta,
Hiểu nền văn hóa ông cha để lại.
Để khi bước tới tương lai,
Vẫn mang bản sắc Việt Nam tự hào.
Không phải sao chép ào ào,
Mà là chọn lọc những điều tinh hoa.
Giữ hồn dân tộc đậm đà,
Đón nguồn tri thức gần xa bốn phương.
Thế hệ trẻ của tương lai,
Sẽ đi trong kỷ nguyên đầy đổi thay.
Trí tuệ nhân tạo từng ngày,
Đang làm thế giới chuyển xoay không ngừng.
Nghề mới xuất hiện vô cùng,
Mô hình cũ cũng đổi cùng thời gian.
Người mang tầm nhìn rộng lớn,
Sẽ đi nhanh hơn trên chặng đường dài.
Biết học hỏi khắp muôn nơi,
Biết cùng hợp tác với người năm châu.
Biết gieo giá trị bền lâu,
Sẽ tạo ảnh hưởng nhiệm màu mai sau.
Công dân toàn cầu là đây,
Không là danh hiệu trao ngay một lần.
Mà là hành trình chuyên cần,
Rèn tâm, rèn trí, rèn thân mỗi ngày.
Mở lòng với cả thế giới,
Nhưng luôn giữ vững những gì thiêng liêng.
Mang trong tim một chữ duyên,
Mang trong trí tuệ khát nguyền vươn xa.
Khi hàng triệu người chúng ta,
Cùng chung lý tưởng vì hòa bình chung.
Nhân loại sẽ bước không ngừng,
Đến miền thịnh vượng, yêu thương, bền vững.
Và trên hành tinh bao dung,
Mỗi người là một ánh cùng tỏa lan.
Góp nên thế giới huy hoàng,
Cho muôn thế hệ ngập tràn tương lai.
BÀI THƠ CHƯƠNG 34: CÔNG DÂN TOÀN CẦU
Ngày xưa người sống quanh làng,
Quanh dòng sông nhỏ, quanh hàng tre xanh.
Sinh ra, lớn tuổi, trưởng thành,
Cuộc đời gắn chặt mái tranh quê nhà.
Thời gian lặng lẽ trôi qua,
Biển xa cách núi, quốc gia cách vùng.
Tin đi theo gió mông lung,
Bao năm mới tới tận cùng phương xa.
Nhưng rồi thế giới đổi thay,
Internet nối vòng tay địa cầu.
Máy bay vượt biển qua mau,
Sáng còn phương Đông, chiều đâu phương Đoài.
Việt Nam kết nối tương lai,
Học cùng giáo sư những nơi xa vời.
Làm việc với bạn khắp nơi,
Cùng nhau kiến tạo cuộc đời mới hơn.
Khoảng cách dần hóa vô thường,
Biên giới cũ cũng nhạt dần theo năm.
Nhân loại chung một mái nhà,
Chung bầu khí quyển, chung hòa yêu thương.
Công dân toàn cầu lên đường,
Không quên nguồn cội quê hương của mình.
Mà mang tri thức, văn minh,
Bước vào thế giới với tình người sâu.
Không chỉ nghĩ đến riêng đâu,
Lợi cho bản thân trước sau một mình.
Mà còn suy nghĩ chân tình,
Điều gì tốt đẹp cho mình, cho dân.
Điều gì giúp ích thế nhân,
Điều gì giữ được mùa xuân đất trời.
Điều gì để lại cho đời,
Những hạt giống tốt cho người mai sau.
Biết yêu khác biệt sắc màu,
Biết nghe tiếng nói từ bao phương trời.
Biết cùng hợp tác với người,
Dù khác ngôn ngữ, cuộc đời, đức tin.
Trưởng thành từ chính niềm tin,
Rằng ta là một mắt nhìn nhân gian.
Dẫu cho muôn nẻo địa bàn,
Vẫn chung vận mệnh trên hành tinh này.
Ngoại ngữ là cánh chim bay,
Mở ra cánh cửa những ngày rộng xa.
Đưa ta vượt khỏi ao nhà,
Đến cùng tri thức bao la biển trời.
Tiếng Anh kết nối muôn nơi,
Khoa học, kinh tế, cuộc đời, công nghệ.
Triệu trang sách mới cận kề,
Chờ người học hỏi say mê từng ngày.
Nhưng điều quý giá hơn thay,
Không chỉ kiến thức trong tay con người.
Ngoại ngữ còn giúp hiểu đời,
Hiểu thêm văn hóa khắp nơi địa cầu.
Hiểu rằng mỗi một sắc màu,
Đều mang giá trị nhiệm màu riêng tư.
Hiểu rằng thế giới bao giờ,
Cũng cần thấu cảm hơn là phân chia.
Đa văn hóa chẳng cách lìa,
Mà là kho báu để ta học hành.
Người Nhật kỷ luật chân thành,
Bền bỉ vun đắp công trình mai sau.
Người Đức chính xác hàng đầu,
Chu toàn từng việc trước sau vẹn toàn.
Người Mỹ sáng tạo không ngừng,
Dám đi mở lối những vùng mới hơn.
Người Hàn ý chí kiên cường,
Vượt qua thử thách trên đường thành công.
Người Việt mềm dẻo vô cùng,
Thích nghi nhanh với muôn trùng đổi thay.
Ai biết học hỏi mỗi ngày,
Sẽ thêm giàu có những điều tinh hoa.
Không xem khác biệt là xa,
Mà xem là những món quà cuộc đời.
Trong thời đại mới đang tới,
Bằng cấp thôi chưa đủ để thành công.
Điều cần hơn cả trong lòng,
Là năng lực học không ngừng vươn lên.
Giao tiếp để hiểu mọi bên,
Làm việc tập thể vững bền dài lâu.
Tư duy phản biện nhiệm màu,
Giúp ta nhìn rõ nông sâu sự tình.
Sáng tạo thắp lửa hành trình,
Giải quyết vấn đề bằng tinh thần mới.
Quản trị cảm xúc trong đời,
Làm chủ công nghệ giữa thời chuyển xoay.
Thế giới biến đổi từng ngày,
Hôm nay kiến thức mai này khác đi.
Người đi xa nhất không vì,
Biết nhiều hơn hết, mà vì học nhanh.
Công dân toàn cầu trưởng thành,
Luôn mang trách nhiệm đồng hành nhân gian.
Biến đổi khí hậu lan tràn,
Môi trường ô nhiễm, rừng vàng mất đi.
Bao loài sinh vật chia ly,
Nguồn nước cạn kiệt, khó nghì tương lai.
Đó không chuyện của riêng ai,
Mà là trách nhiệm của loài người chung.
Tiết kiệm điện giữa đời thường,
Trồng thêm cây lá bên đường quê hương.
Giảm dùng nhựa hại môi trường,
Giữ cho sông suối còn trong tháng ngày.
Những điều nhỏ bé hôm nay,
Góp nên tương lai xanh mãi cho đời.
Người biết nghĩ đến muôn người,
Là người đang viết nụ cười tương lai.
Công nghệ mở rộng đường dài,
Cho bao cơ hội chưa ai từng ngờ.
Chỉ cần kết nối bây giờ,
Một chiếc điện thoại cũng mở chân trời.
Người trẻ học tập khắp nơi,
Lập trình, kinh doanh, xây đời số hóa.
Bán hàng vượt mọi quốc gia,
Làm việc từ xa vẫn tạo thành công.
Điều quan trọng nhất sau cùng,
Không nằm ở chỗ bạn vùng nào sinh.
Mà là giá trị của mình,
Đang trao cho thế giới hành tinh này.
Hội nhập nhưng chẳng đổi thay,
Gốc rễ dân tộc vẫn đầy trong tim.
Cây cao nhờ bộ rễ bền,
Người đi xa nhờ nhớ tên quê nhà.
Hiểu sâu lịch sử nước ta,
Hiểu nền văn hóa ông cha để lại.
Để khi bước tới tương lai,
Vẫn mang bản sắc Việt Nam tự hào.
Không phải sao chép ào ào,
Mà là chọn lọc những điều tinh hoa.
Giữ hồn dân tộc đậm đà,
Đón nguồn tri thức gần xa bốn phương.
Thế hệ trẻ của tương lai,
Sẽ đi trong kỷ nguyên đầy đổi thay.
Trí tuệ nhân tạo từng ngày,
Đang làm thế giới chuyển xoay không ngừng.
Nghề mới xuất hiện vô cùng,
Mô hình cũ cũng đổi cùng thời gian.
Người mang tầm nhìn rộng lớn,
Sẽ đi nhanh hơn trên chặng đường dài.
Biết học hỏi khắp muôn nơi,
Biết cùng hợp tác với người năm châu.
Biết gieo giá trị bền lâu,
Sẽ tạo ảnh hưởng nhiệm màu mai sau.
Công dân toàn cầu là đây,
Không là danh hiệu trao ngay một lần.
Mà là hành trình chuyên cần,
Rèn tâm, rèn trí, rèn thân mỗi ngày.
Mở lòng với cả thế giới,
Nhưng luôn giữ vững những gì thiêng liêng.
Mang trong tim một chữ duyên,
Mang trong trí tuệ khát nguyền vươn xa.
Khi hàng triệu người chúng ta,
Cùng chung lý tưởng vì hòa bình chung.
Nhân loại sẽ bước không ngừng,
Đến miền thịnh vượng, yêu thương, bền vững.
Và trên hành tinh bao dung,
Mỗi người là một ánh cùng tỏa lan.
Góp nên thế giới huy hoàng,
Cho muôn thế hệ ngập tràn tương lai.
HNI 17/6
BÀI THƠ CHƯƠNG 34: CÔNG DÂN TOÀN CẦU
Ngày xưa người sống quanh làng,
Quanh dòng sông nhỏ, quanh hàng tre xanh.
Sinh ra, lớn tuổi, trưởng thành,
Cuộc đời gắn chặt mái tranh quê nhà.
Thời gian lặng lẽ trôi qua,
Biển xa cách núi, quốc gia cách vùng.
Tin đi theo gió mông lung,
Bao năm mới tới tận cùng phương xa.
Nhưng rồi thế giới đổi thay,
Internet nối vòng tay địa cầu.
Máy bay vượt biển qua mau,
Sáng còn phương Đông, chiều đâu phương Đoài.
Việt Nam kết nối tương lai,
Học cùng giáo sư những nơi xa vời.
Làm việc với bạn khắp nơi,
Cùng nhau kiến tạo cuộc đời mới hơn.
Khoảng cách dần hóa vô thường,
Biên giới cũ cũng nhạt dần theo năm.
Nhân loại chung một mái nhà,
Chung bầu khí quyển, chung hòa yêu thương.
Công dân toàn cầu lên đường,
Không quên nguồn cội quê hương của mình.
Mà mang tri thức, văn minh,
Bước vào thế giới với tình người sâu.
Không chỉ nghĩ đến riêng đâu,
Lợi cho bản thân trước sau một mình.
Mà còn suy nghĩ chân tình,
Điều gì tốt đẹp cho mình, cho dân.
Điều gì giúp ích thế nhân,
Điều gì giữ được mùa xuân đất trời.
Điều gì để lại cho đời,
Những hạt giống tốt cho người mai sau.
Biết yêu khác biệt sắc màu,
Biết nghe tiếng nói từ bao phương trời.
Biết cùng hợp tác với người,
Dù khác ngôn ngữ, cuộc đời, đức tin.
Trưởng thành từ chính niềm tin,
Rằng ta là một mắt nhìn nhân gian.
Dẫu cho muôn nẻo địa bàn,
Vẫn chung vận mệnh trên hành tinh này.
Ngoại ngữ là cánh chim bay,
Mở ra cánh cửa những ngày rộng xa.
Đưa ta vượt khỏi ao nhà,
Đến cùng tri thức bao la biển trời.
Tiếng Anh kết nối muôn nơi,
Khoa học, kinh tế, cuộc đời, công nghệ.
Triệu trang sách mới cận kề,
Chờ người học hỏi say mê từng ngày.
Nhưng điều quý giá hơn thay,
Không chỉ kiến thức trong tay con người.
Ngoại ngữ còn giúp hiểu đời,
Hiểu thêm văn hóa khắp nơi địa cầu.
Hiểu rằng mỗi một sắc màu,
Đều mang giá trị nhiệm màu riêng tư.
Hiểu rằng thế giới bao giờ,
Cũng cần thấu cảm hơn là phân chia.
Đa văn hóa chẳng cách lìa,
Mà là kho báu để ta học hành.
Người Nhật kỷ luật chân thành,
Bền bỉ vun đắp công trình mai sau.
Người Đức chính xác hàng đầu,
Chu toàn từng việc trước sau vẹn toàn.
Người Mỹ sáng tạo không ngừng,
Dám đi mở lối những vùng mới hơn.
Người Hàn ý chí kiên cường,
Vượt qua thử thách trên đường thành công.
Người Việt mềm dẻo vô cùng,
Thích nghi nhanh với muôn trùng đổi thay.
Ai biết học hỏi mỗi ngày,
Sẽ thêm giàu có những điều tinh hoa.
Không xem khác biệt là xa,
Mà xem là những món quà cuộc đời.
Trong thời đại mới đang tới,
Bằng cấp thôi chưa đủ để thành công.
Điều cần hơn cả trong lòng,
Là năng lực học không ngừng vươn lên.
Giao tiếp để hiểu mọi bên,
Làm việc tập thể vững bền dài lâu.
Tư duy phản biện nhiệm màu,
Giúp ta nhìn rõ nông sâu sự tình.
Sáng tạo thắp lửa hành trình,
Giải quyết vấn đề bằng tinh thần mới.
Quản trị cảm xúc trong đời,
Làm chủ công nghệ giữa thời chuyển xoay.
Thế giới biến đổi từng ngày,
Hôm nay kiến thức mai này khác đi.
Người đi xa nhất không vì,
Biết nhiều hơn hết, mà vì học nhanh.
Công dân toàn cầu trưởng thành,
Luôn mang trách nhiệm đồng hành nhân gian.
Biến đổi khí hậu lan tràn,
Môi trường ô nhiễm, rừng vàng mất đi.
Bao loài sinh vật chia ly,
Nguồn nước cạn kiệt, khó nghì tương lai.
Đó không chuyện của riêng ai,
Mà là trách nhiệm của loài người chung.
Tiết kiệm điện giữa đời thường,
Trồng thêm cây lá bên đường quê hương.
Giảm dùng nhựa hại môi trường,
Giữ cho sông suối còn trong tháng ngày.
Những điều nhỏ bé hôm nay,
Góp nên tương lai xanh mãi cho đời.
Người biết nghĩ đến muôn người,
Là người đang viết nụ cười tương lai.
Công nghệ mở rộng đường dài,
Cho bao cơ hội chưa ai từng ngờ.
Chỉ cần kết nối bây giờ,
Một chiếc điện thoại cũng mở chân trời.
Người trẻ học tập khắp nơi,
Lập trình, kinh doanh, xây đời số hóa.
Bán hàng vượt mọi quốc gia,
Làm việc từ xa vẫn tạo thành công.
Điều quan trọng nhất sau cùng,
Không nằm ở chỗ bạn vùng nào sinh.
Mà là giá trị của mình,
Đang trao cho thế giới hành tinh này.
Hội nhập nhưng chẳng đổi thay,
Gốc rễ dân tộc vẫn đầy trong tim.
Cây cao nhờ bộ rễ bền,
Người đi xa nhờ nhớ tên quê nhà.
Hiểu sâu lịch sử nước ta,
Hiểu nền văn hóa ông cha để lại.
Để khi bước tới tương lai,
Vẫn mang bản sắc Việt Nam tự hào.
Không phải sao chép ào ào,
Mà là chọn lọc những điều tinh hoa.
Giữ hồn dân tộc đậm đà,
Đón nguồn tri thức gần xa bốn phương.
Thế hệ trẻ của tương lai,
Sẽ đi trong kỷ nguyên đầy đổi thay.
Trí tuệ nhân tạo từng ngày,
Đang làm thế giới chuyển xoay không ngừng.
Nghề mới xuất hiện vô cùng,
Mô hình cũ cũng đổi cùng thời gian.
Người mang tầm nhìn rộng lớn,
Sẽ đi nhanh hơn trên chặng đường dài.
Biết học hỏi khắp muôn nơi,
Biết cùng hợp tác với người năm châu.
Biết gieo giá trị bền lâu,
Sẽ tạo ảnh hưởng nhiệm màu mai sau.
Công dân toàn cầu là đây,
Không là danh hiệu trao ngay một lần.
Mà là hành trình chuyên cần,
Rèn tâm, rèn trí, rèn thân mỗi ngày.
Mở lòng với cả thế giới,
Nhưng luôn giữ vững những gì thiêng liêng.
Mang trong tim một chữ duyên,
Mang trong trí tuệ khát nguyền vươn xa.
Khi hàng triệu người chúng ta,
Cùng chung lý tưởng vì hòa bình chung.
Nhân loại sẽ bước không ngừng,
Đến miền thịnh vượng, yêu thương, bền vững.
Và trên hành tinh bao dung,
Mỗi người là một ánh cùng tỏa lan.
Góp nên thế giới huy hoàng,
Cho muôn thế hệ ngập tràn tương lai.