HNI 17/6/2026:
Bài thơ chương 25: SỨC MẠNH CỦA SỰ THA THỨ
Đời người mấy ai bình yên mãi,
Không đôi lần nếm vị đắng cay,
Có lời nói như dao cắt mãi,
Có nỗi đau còn đọng tháng ngày.
Có phản bội làm tim tan vỡ,
Có hiểu lầm chất chứa ưu phiền,
Có những lúc giữa dòng đời rộng,
Lòng ngập tràn giận dữ triền miên.
Người tổn thương thường mang oán hận,
Giữ trong lòng những vết thương sâu,
Tưởng hận thù làm mình mạnh mẽ,
Nào hay đâu chỉ chuốc thêm sầu.
Tha thứ chẳng là quên tất cả,
Cũng không là dung túng điều sai,
Mà là học cách buông oán giận,
Để lòng mình nhẹ nhõm tương lai.
Tha thứ chẳng phải điều yếu đuối,
Mà sức mạnh của những tâm hồn,
Dám vượt lên đau thương quá khứ,
Để bước đi trên những con đường.
Người yếu đuối thường ôm thù hận,
Mãi chìm trong cay đắng khổ đau,
Người mạnh mẽ biết buông tất cả,
Để bình yên trở lại nhiệm màu.
Tha thứ chính món quà cao quý,
Ta trao đi nhưng nhận về mình,
Người được cứu đầu tiên chẳng khác,
Chính là ta giữa cõi nhân sinh.
Nhưng tha thứ đâu là chuyện dễ,
Bởi tự ái luôn muốn hơn thua,
Khi tổn thương chạm vào lòng tự trọng,
Ta muốn người kia phải trả vừa.
Có nỗi đau kéo dài năm tháng,
Như vết hằn chưa thể phai phôi,
Những ký ức bất ngờ trở lại,
Khiến lòng người nhức nhối không nguôi.
Ta vẫn nghĩ giữ lòng thù hận,
Là cách mình chứng tỏ mạnh hơn,
Nhưng ngọn lửa âm thầm cháy mãi,
Lại thiêu ta trước lúc thiêu người.
Ta mong đợi công bằng tuyệt đối,
Người sai kia phải nhận lỗi lầm,
Nhưng cuộc sống đâu luôn như ý,
Nhiều chuyện rồi mãi mãi âm thầm.
Nếu cứ đợi mọi điều hoàn hảo,
Mới chịu lòng buông bỏ đắng cay,
Có thể ta mang theo oán hận,
Đến cuối đời vẫn chẳng đổi thay.
Hận thù ấy như dòng độc tố,
Chảy âm thầm trong mỗi con tim,
Làm tâm trí chẳng còn thư thái,
Khiến niềm vui dần khuất lặng im.
Người ôm mãi những điều cay đắng,
Dễ nóng giận, mệt mỏi từng ngày,
Đêm thao thức giữa bao suy nghĩ,
Để bình yên lặng lẽ vụt bay.
Hận thù cũng dựng lên bức tường,
Ngăn con người đến với yêu thương,
Khi nghi ngại phủ đầy ánh mắt,
Niềm tin nào còn có thể vương?
Điều đáng tiếc hơn muôn điều khác,
Là hiện tại bị cướp mất rồi,
Ta sống mãi trong miền ký ức,
Để tương lai dần khuất xa xôi.
Có câu nói bao người ghi nhớ:
"Uống thuốc độc mong kẻ khác đau",
Nhưng người chịu nhiều đau đớn nhất,
Lại chính mình ôm hận từ lâu.
Tha thứ đến như làn gió mát,
Xoa dịu lòng sau những bão giông,
Gỡ từng lớp gánh nặng cảm xúc,
Cho tâm hồn thanh thản mênh mông.
Tha thứ giúp ta làm chủ lại,
Những vui buồn của chính đời ta,
Không để lỗi lầm người khác nữa,
Chi phối mình qua tháng ngày qua.
Biết tha thứ, gia đình hạnh phúc,
Bạn bè xưa có thể nối liền,
Một lời lỗi chân thành cất tiếng,
Một tấm lòng rộng mở dịu hiền.
Qua đau khổ con người trưởng thành,
Hiểu nhân gian bằng trái tim lành,
Những vết xước hóa thành bài học,
Dẫn ta đi qua những mong manh.
Người tha thứ đâu phải chưa khóc,
Chưa từng đau hay chưa từng buồn,
Họ chỉ chọn không để cay đắng,
Biến đời mình thành một đêm luôn.
Tha thứ người đã là điều khó,
Tha thứ mình còn khó hơn nhiều,
Có những lỗi theo ta năm tháng,
Khiến lòng đầy mặc cảm cô liêu.
Ta trách mình vì bao lầm lỗi,
Vì những lần vấp ngã đã qua,
Nhưng nếu mãi chìm trong ân hận,
Đời còn đâu sức mạnh vươn xa?
Tha thứ mình chẳng là trốn tránh,
Hay biện minh cho những lỗi lầm,
Mà là biết đứng lên sửa đổi,
Để ngày mai đẹp hơn âm thầm.
Con người vốn chẳng ai hoàn hảo,
Ai cũng từng sai lối đôi lần,
Điều quan trọng không là quá khứ,
Mà hôm nay sống đẹp bao phần.
Tha thứ cũng là hành trình dài,
Không phải điều diễn ra sớm mai,
Ta cần học đối diện đau đớn,
Rồi từng ngày nhẹ bước tương lai.
Hãy thừa nhận những điều đã mất,
Những tổn thương từng cứa vào tim,
Đừng phủ nhận cảm xúc của mình,
Để chữa lành từ tận sâu im.
Hãy thử nhìn từ nhiều góc khác,
Biết đâu người làm tổn thương ta,
Cũng đang mang những niềm đau riêng,
Giữa cuộc đời nhiều nỗi xót xa.
Rồi một lúc hãy lòng quyết định,
Buông bàn tay khỏi những ưu phiền,
Tha thứ trước, rồi thời gian sẽ,
Mang chữa lành đến với bình yên.
Hãy sống trọn cho ngày hiện tại,
Đừng để lòng mắc kẹt hôm qua,
Đời ngắn lắm, đâu cần giữ mãi,
Những muộn phiền chẳng thuộc về ta.
Hãy nuôi dưỡng tình yêu trong ngực,
Để cảm thông nở những đóa hoa,
Trái tim sáng bởi lòng nhân hậu,
Sẽ dễ dàng tha thứ người ta.
Tha thứ chẳng đổi thay quá khứ,
Nhưng mở đường cho những ngày sau,
Chẳng xóa hết những điều đã xảy,
Nhưng giúp lòng thôi giữ thương đau.
Người chiến thắng vĩ đại nhất ấy,
Không phải người khuất phục thế nhân,
Mà là người chiến thắng giận dữ,
Vượt hận thù trong chính tâm hồn.
Khi buông xuống những điều cay đắng,
Ta tìm về hạnh phúc nguyên sơ,
Và con đường dẫn đến bình an,
Mang tên đẹp nhất: Sự Tha Thứ.
HNI 17/6/2026: Bài thơ chương 25: SỨC MẠNH CỦA SỰ THA THỨ Đời người mấy ai bình yên mãi, Không đôi lần nếm vị đắng cay, Có lời nói như dao cắt mãi, Có nỗi đau còn đọng tháng ngày. Có phản bội làm tim tan vỡ, Có hiểu lầm chất chứa ưu phiền, Có những lúc giữa dòng đời rộng, Lòng ngập tràn giận dữ triền miên. Người tổn thương thường mang oán hận, Giữ trong lòng những vết thương sâu, Tưởng hận thù làm mình mạnh mẽ, Nào hay đâu chỉ chuốc thêm sầu. Tha thứ chẳng là quên tất cả, Cũng không là dung túng điều sai, Mà là học cách buông oán giận, Để lòng mình nhẹ nhõm tương lai. Tha thứ chẳng phải điều yếu đuối, Mà sức mạnh của những tâm hồn, Dám vượt lên đau thương quá khứ, Để bước đi trên những con đường. Người yếu đuối thường ôm thù hận, Mãi chìm trong cay đắng khổ đau, Người mạnh mẽ biết buông tất cả, Để bình yên trở lại nhiệm màu. Tha thứ chính món quà cao quý, Ta trao đi nhưng nhận về mình, Người được cứu đầu tiên chẳng khác, Chính là ta giữa cõi nhân sinh. Nhưng tha thứ đâu là chuyện dễ, Bởi tự ái luôn muốn hơn thua, Khi tổn thương chạm vào lòng tự trọng, Ta muốn người kia phải trả vừa. Có nỗi đau kéo dài năm tháng, Như vết hằn chưa thể phai phôi, Những ký ức bất ngờ trở lại, Khiến lòng người nhức nhối không nguôi. Ta vẫn nghĩ giữ lòng thù hận, Là cách mình chứng tỏ mạnh hơn, Nhưng ngọn lửa âm thầm cháy mãi, Lại thiêu ta trước lúc thiêu người. Ta mong đợi công bằng tuyệt đối, Người sai kia phải nhận lỗi lầm, Nhưng cuộc sống đâu luôn như ý, Nhiều chuyện rồi mãi mãi âm thầm. Nếu cứ đợi mọi điều hoàn hảo, Mới chịu lòng buông bỏ đắng cay, Có thể ta mang theo oán hận, Đến cuối đời vẫn chẳng đổi thay. Hận thù ấy như dòng độc tố, Chảy âm thầm trong mỗi con tim, Làm tâm trí chẳng còn thư thái, Khiến niềm vui dần khuất lặng im. Người ôm mãi những điều cay đắng, Dễ nóng giận, mệt mỏi từng ngày, Đêm thao thức giữa bao suy nghĩ, Để bình yên lặng lẽ vụt bay. Hận thù cũng dựng lên bức tường, Ngăn con người đến với yêu thương, Khi nghi ngại phủ đầy ánh mắt, Niềm tin nào còn có thể vương? Điều đáng tiếc hơn muôn điều khác, Là hiện tại bị cướp mất rồi, Ta sống mãi trong miền ký ức, Để tương lai dần khuất xa xôi. Có câu nói bao người ghi nhớ: "Uống thuốc độc mong kẻ khác đau", Nhưng người chịu nhiều đau đớn nhất, Lại chính mình ôm hận từ lâu. Tha thứ đến như làn gió mát, Xoa dịu lòng sau những bão giông, Gỡ từng lớp gánh nặng cảm xúc, Cho tâm hồn thanh thản mênh mông. Tha thứ giúp ta làm chủ lại, Những vui buồn của chính đời ta, Không để lỗi lầm người khác nữa, Chi phối mình qua tháng ngày qua. Biết tha thứ, gia đình hạnh phúc, Bạn bè xưa có thể nối liền, Một lời lỗi chân thành cất tiếng, Một tấm lòng rộng mở dịu hiền. Qua đau khổ con người trưởng thành, Hiểu nhân gian bằng trái tim lành, Những vết xước hóa thành bài học, Dẫn ta đi qua những mong manh. Người tha thứ đâu phải chưa khóc, Chưa từng đau hay chưa từng buồn, Họ chỉ chọn không để cay đắng, Biến đời mình thành một đêm luôn. Tha thứ người đã là điều khó, Tha thứ mình còn khó hơn nhiều, Có những lỗi theo ta năm tháng, Khiến lòng đầy mặc cảm cô liêu. Ta trách mình vì bao lầm lỗi, Vì những lần vấp ngã đã qua, Nhưng nếu mãi chìm trong ân hận, Đời còn đâu sức mạnh vươn xa? Tha thứ mình chẳng là trốn tránh, Hay biện minh cho những lỗi lầm, Mà là biết đứng lên sửa đổi, Để ngày mai đẹp hơn âm thầm. Con người vốn chẳng ai hoàn hảo, Ai cũng từng sai lối đôi lần, Điều quan trọng không là quá khứ, Mà hôm nay sống đẹp bao phần. Tha thứ cũng là hành trình dài, Không phải điều diễn ra sớm mai, Ta cần học đối diện đau đớn, Rồi từng ngày nhẹ bước tương lai. Hãy thừa nhận những điều đã mất, Những tổn thương từng cứa vào tim, Đừng phủ nhận cảm xúc của mình, Để chữa lành từ tận sâu im. Hãy thử nhìn từ nhiều góc khác, Biết đâu người làm tổn thương ta, Cũng đang mang những niềm đau riêng, Giữa cuộc đời nhiều nỗi xót xa. Rồi một lúc hãy lòng quyết định, Buông bàn tay khỏi những ưu phiền, Tha thứ trước, rồi thời gian sẽ, Mang chữa lành đến với bình yên. Hãy sống trọn cho ngày hiện tại, Đừng để lòng mắc kẹt hôm qua, Đời ngắn lắm, đâu cần giữ mãi, Những muộn phiền chẳng thuộc về ta. Hãy nuôi dưỡng tình yêu trong ngực, Để cảm thông nở những đóa hoa, Trái tim sáng bởi lòng nhân hậu, Sẽ dễ dàng tha thứ người ta. Tha thứ chẳng đổi thay quá khứ, Nhưng mở đường cho những ngày sau, Chẳng xóa hết những điều đã xảy, Nhưng giúp lòng thôi giữ thương đau. Người chiến thắng vĩ đại nhất ấy, Không phải người khuất phục thế nhân, Mà là người chiến thắng giận dữ, Vượt hận thù trong chính tâm hồn. Khi buông xuống những điều cay đắng, Ta tìm về hạnh phúc nguyên sơ, Và con đường dẫn đến bình an, Mang tên đẹp nhất: Sự Tha Thứ.
Like
Love
6
1 Bình luận 0 Chia sẽ