HNI 17/6/2026:
BÀI THƠ CHƯƠNG 27: VĂN HÓA VÀ BẢN SẮC
Văn hóa đâu chỉ hội hè,
Không riêng áo đẹp, câu vè dân gian.
Văn hóa là ánh trăng ngàn,
Soi trong nhân cách, soi ngàn nẻo đi.
Là lời ăn nói nhu mì,
Là tình làng xóm khắc ghi nghĩa tình.
Là lòng trung thực chân thành,
Là tinh thần sống quang minh giữa đời.
Văn hóa chẳng phải xa vời,
Mà trong ứng xử với người quanh ta.
Trong từng việc nhỏ hằng ngày,
Trong câu cảm tạ, trong tay sẻ chia.
Văn hóa như gốc cây kia,
Âm thầm bám đất bốn mùa xanh tươi.
Dẫu cho giông bão giữa trời,
Rễ sâu vẫn giữ cuộc đời bình yên.
Một dân tộc biết giữ gìn,
Những điều tốt đẹp ông cha trao truyền.
Thì dù biến đổi triền miên,
Vẫn luôn vững bước vượt miền gian lao.
Từ bao thế hệ nối nhau,
Văn hóa bồi đắp biết bao nghĩa tình.
Cho người thêm vững đức tin,
Cho đời thêm đẹp hành trình nhân gian.
Bản sắc là ánh lửa vàng,
Là hồn dân tộc ngập tràn thời gian.
Dẫu cho năm tháng hợp tan,
Vẫn luôn tỏa sáng giữa ngàn đổi thay.
Mỗi dân tộc một đường bay,
Một màu văn hóa đắp xây riêng mình.
Người Nhật kỷ luật chân tình,
Kiên trì, tỉ mỉ hành trình vươn cao.
Người Đức trách nhiệm biết bao,
Chính xác trong mỗi việc trao cuộc đời.
Người Việt qua khắp muôn nơi,
Mang theo khí phách sáng ngời non sông.
Mang lòng yêu nước son lòng,
Mang tinh thần học hỏi không ngại ngần.
Mang tình đoàn kết bao lần,
Vượt qua thử thách gian truân cuộc đời.
Bản sắc chẳng phải trò chơi,
Một ngày tạo dựng thành người khác đâu.
Nó từ lịch sử ngàn sau,
Từ trong tiếng mẹ nhiệm màu thiết tha.
Từ đồng ruộng đến mái nhà,
Từ câu chuyện cũ ông bà kể đêm.
Từ bao ký ức dịu êm,
Từ bao mất mát dựng nên giống nòi.
Bản sắc là tiếng gọi mời,
Nhắc ta nhớ cội, nhớ thời cha ông.
Dẫu đi khắp chốn biển đông,
Vẫn mang hồn Việt trong lòng chẳng phai.
Như hoa có sắc có hương,
Như sông có nước, quê hương có nguồn.
Con người có một tâm hồn,
Dân tộc cũng có cội nguồn riêng mang.
Văn hóa vun đắp huy hoàng,
Bản sắc gìn giữ ngọn vàng niềm tin.
Giữa dòng thế giới chuyển mình,
Vẫn là chính mình, vẫn giữ yêu thương.
Hội nhập mở rộng bốn phương,
Nhưng không đánh mất quê hương trong lòng.
Giữ gìn tiếng Việt non sông,
Giữ tình dân tộc, giữ dòng tổ tiên.
Văn hóa là gốc vững bền,
Bản sắc là ngọn lửa thiêng dẫn đường.
Mai sau trên mọi nẻo đường,
Vẫn mang hồn Việt yêu thương sáng ngời.
BÀI THƠ CHƯƠNG 27: VĂN HÓA VÀ BẢN SẮC
Văn hóa đâu chỉ hội hè,
Không riêng áo đẹp, câu vè dân gian.
Văn hóa là ánh trăng ngàn,
Soi trong nhân cách, soi ngàn nẻo đi.
Là lời ăn nói nhu mì,
Là tình làng xóm khắc ghi nghĩa tình.
Là lòng trung thực chân thành,
Là tinh thần sống quang minh giữa đời.
Văn hóa chẳng phải xa vời,
Mà trong ứng xử với người quanh ta.
Trong từng việc nhỏ hằng ngày,
Trong câu cảm tạ, trong tay sẻ chia.
Văn hóa như gốc cây kia,
Âm thầm bám đất bốn mùa xanh tươi.
Dẫu cho giông bão giữa trời,
Rễ sâu vẫn giữ cuộc đời bình yên.
Một dân tộc biết giữ gìn,
Những điều tốt đẹp ông cha trao truyền.
Thì dù biến đổi triền miên,
Vẫn luôn vững bước vượt miền gian lao.
Từ bao thế hệ nối nhau,
Văn hóa bồi đắp biết bao nghĩa tình.
Cho người thêm vững đức tin,
Cho đời thêm đẹp hành trình nhân gian.
Bản sắc là ánh lửa vàng,
Là hồn dân tộc ngập tràn thời gian.
Dẫu cho năm tháng hợp tan,
Vẫn luôn tỏa sáng giữa ngàn đổi thay.
Mỗi dân tộc một đường bay,
Một màu văn hóa đắp xây riêng mình.
Người Nhật kỷ luật chân tình,
Kiên trì, tỉ mỉ hành trình vươn cao.
Người Đức trách nhiệm biết bao,
Chính xác trong mỗi việc trao cuộc đời.
Người Việt qua khắp muôn nơi,
Mang theo khí phách sáng ngời non sông.
Mang lòng yêu nước son lòng,
Mang tinh thần học hỏi không ngại ngần.
Mang tình đoàn kết bao lần,
Vượt qua thử thách gian truân cuộc đời.
Bản sắc chẳng phải trò chơi,
Một ngày tạo dựng thành người khác đâu.
Nó từ lịch sử ngàn sau,
Từ trong tiếng mẹ nhiệm màu thiết tha.
Từ đồng ruộng đến mái nhà,
Từ câu chuyện cũ ông bà kể đêm.
Từ bao ký ức dịu êm,
Từ bao mất mát dựng nên giống nòi.
Bản sắc là tiếng gọi mời,
Nhắc ta nhớ cội, nhớ thời cha ông.
Dẫu đi khắp chốn biển đông,
Vẫn mang hồn Việt trong lòng chẳng phai.
Như hoa có sắc có hương,
Như sông có nước, quê hương có nguồn.
Con người có một tâm hồn,
Dân tộc cũng có cội nguồn riêng mang.
Văn hóa vun đắp huy hoàng,
Bản sắc gìn giữ ngọn vàng niềm tin.
Giữa dòng thế giới chuyển mình,
Vẫn là chính mình, vẫn giữ yêu thương.
Hội nhập mở rộng bốn phương,
Nhưng không đánh mất quê hương trong lòng.
Giữ gìn tiếng Việt non sông,
Giữ tình dân tộc, giữ dòng tổ tiên.
Văn hóa là gốc vững bền,
Bản sắc là ngọn lửa thiêng dẫn đường.
Mai sau trên mọi nẻo đường,
Vẫn mang hồn Việt yêu thương sáng ngời.
HNI 17/6/2026:
BÀI THƠ CHƯƠNG 27: VĂN HÓA VÀ BẢN SẮC
Văn hóa đâu chỉ hội hè,
Không riêng áo đẹp, câu vè dân gian.
Văn hóa là ánh trăng ngàn,
Soi trong nhân cách, soi ngàn nẻo đi.
Là lời ăn nói nhu mì,
Là tình làng xóm khắc ghi nghĩa tình.
Là lòng trung thực chân thành,
Là tinh thần sống quang minh giữa đời.
Văn hóa chẳng phải xa vời,
Mà trong ứng xử với người quanh ta.
Trong từng việc nhỏ hằng ngày,
Trong câu cảm tạ, trong tay sẻ chia.
Văn hóa như gốc cây kia,
Âm thầm bám đất bốn mùa xanh tươi.
Dẫu cho giông bão giữa trời,
Rễ sâu vẫn giữ cuộc đời bình yên.
Một dân tộc biết giữ gìn,
Những điều tốt đẹp ông cha trao truyền.
Thì dù biến đổi triền miên,
Vẫn luôn vững bước vượt miền gian lao.
Từ bao thế hệ nối nhau,
Văn hóa bồi đắp biết bao nghĩa tình.
Cho người thêm vững đức tin,
Cho đời thêm đẹp hành trình nhân gian.
Bản sắc là ánh lửa vàng,
Là hồn dân tộc ngập tràn thời gian.
Dẫu cho năm tháng hợp tan,
Vẫn luôn tỏa sáng giữa ngàn đổi thay.
Mỗi dân tộc một đường bay,
Một màu văn hóa đắp xây riêng mình.
Người Nhật kỷ luật chân tình,
Kiên trì, tỉ mỉ hành trình vươn cao.
Người Đức trách nhiệm biết bao,
Chính xác trong mỗi việc trao cuộc đời.
Người Việt qua khắp muôn nơi,
Mang theo khí phách sáng ngời non sông.
Mang lòng yêu nước son lòng,
Mang tinh thần học hỏi không ngại ngần.
Mang tình đoàn kết bao lần,
Vượt qua thử thách gian truân cuộc đời.
Bản sắc chẳng phải trò chơi,
Một ngày tạo dựng thành người khác đâu.
Nó từ lịch sử ngàn sau,
Từ trong tiếng mẹ nhiệm màu thiết tha.
Từ đồng ruộng đến mái nhà,
Từ câu chuyện cũ ông bà kể đêm.
Từ bao ký ức dịu êm,
Từ bao mất mát dựng nên giống nòi.
Bản sắc là tiếng gọi mời,
Nhắc ta nhớ cội, nhớ thời cha ông.
Dẫu đi khắp chốn biển đông,
Vẫn mang hồn Việt trong lòng chẳng phai.
Như hoa có sắc có hương,
Như sông có nước, quê hương có nguồn.
Con người có một tâm hồn,
Dân tộc cũng có cội nguồn riêng mang.
Văn hóa vun đắp huy hoàng,
Bản sắc gìn giữ ngọn vàng niềm tin.
Giữa dòng thế giới chuyển mình,
Vẫn là chính mình, vẫn giữ yêu thương.
Hội nhập mở rộng bốn phương,
Nhưng không đánh mất quê hương trong lòng.
Giữ gìn tiếng Việt non sông,
Giữ tình dân tộc, giữ dòng tổ tiên.
Văn hóa là gốc vững bền,
Bản sắc là ngọn lửa thiêng dẫn đường.
Mai sau trên mọi nẻo đường,
Vẫn mang hồn Việt yêu thương sáng ngời.