HNI 17/6
BÀI THƠ CHƯƠNG 35: CON NGƯỜI VÀ KHÔNG GIAN

Từ thuở hồng hoang đất còn hoang vắng,
Người ngước nhìn trời lấp lánh sao đêm.
Một câu hỏi theo nhân loại âm thầm:
Ngoài Trái Đất còn điều gì đang sống?

Từ hang đá đến những thành phố rộng,
Từ mái chèo đến phi thuyền bay xa,
Con người luôn mang một giấc mơ nhà,
Nơi vũ trụ không còn là bí ẩn.

Những vì sao chẳng chỉ là ánh sáng,
Mà là lời mời gọi giữa không trung.
Bao thế hệ nối tiếp những anh hùng,
Đi tìm hiểu điều chưa từng biết tới.

Ngày xưa ấy, bầu trời là giới hạn,
Biển mây cao như bức tường vô hình.
Nhưng khát vọng chẳng chịu đứng lặng thinh,
Đã nâng bước con người lên phía trước.

Rồi một ngày, giữa không gian rộng lớn,
Tên lửa mang theo hy vọng bay lên.
Tiếng động cơ vang vọng khắp mọi miền,
Mở cánh cửa của kỷ nguyên vũ trụ.

Con tàu nhỏ giữa mênh mông tinh tú,
Như hạt bụi giữa biển cả vô biên.
Nhưng bên trong là ý chí thiêng liêng,
Của nhân loại dám vượt qua giới hạn.

Con người đặt những bước chân can đảm,
Lên Mặt Trăng trong khoảnh khắc huy hoàng.
Dấu chân kia tuy nhỏ bé vô vàn,
Lại mở rộng cả tương lai thế giới.

Từ quỹ đạo nhìn Địa Cầu rực sáng,
Không biên cương, không hận thù chia ly.
Chỉ một hành tinh xanh giữa thiên di,
Đang lặng lẽ quay trong vòng vũ trụ.

Khi nhìn thấy quê hương từ xa ấy,
Người hiểu hơn giá trị của hòa bình.
Hiểu rằng mình cùng chung một hành tinh,
Cùng số phận giữa ngàn sao vô tận.

Không gian rộng nhưng cũng đầy thử thách,
Lạnh vô cùng và thiếu vắng sự sống.
Mỗi chuyến bay là một lần đặt cược,
Bằng tri thức và cả những hy sinh.

Có những người chẳng trở về mặt đất,
Tên của họ hóa thành những vì sao.
Dù thời gian có trôi mãi về sau,
Tinh thần ấy vẫn soi đường nhân loại.

Ngày hôm nay, khoa học đang tiến bước,
Những con tàu mạnh mẽ hơn xưa nhiều.
Con người mang theo khát vọng cao siêu,
Xây căn cứ trên Mặt Trăng, Sao Hỏa.

Những thành phố giữa không gian xa lạ,
Từng là điều chỉ có ở viễn tưởng.
Nay dần hiện lên bằng bao cố gắng,
Từ bàn tay và khối óc con người.

Rồi sẽ đến một ngày không xa nữa,
Trẻ em sinh trên những thuộc địa mới.
Ngắm bầu trời bằng ánh mắt vui tươi,
Và gọi Trái Đất là quê hương cũ.

Nhưng dù ở nơi hành tinh nào nữa,
Con người vẫn cần tình yêu chân thành.
Cần gia đình, bè bạn, nghĩa đồng hành,
Những giá trị chưa bao giờ thay đổi.
HNI 17/6 BÀI THƠ CHƯƠNG 35: CON NGƯỜI VÀ KHÔNG GIAN Từ thuở hồng hoang đất còn hoang vắng, Người ngước nhìn trời lấp lánh sao đêm. Một câu hỏi theo nhân loại âm thầm: Ngoài Trái Đất còn điều gì đang sống? Từ hang đá đến những thành phố rộng, Từ mái chèo đến phi thuyền bay xa, Con người luôn mang một giấc mơ nhà, Nơi vũ trụ không còn là bí ẩn. Những vì sao chẳng chỉ là ánh sáng, Mà là lời mời gọi giữa không trung. Bao thế hệ nối tiếp những anh hùng, Đi tìm hiểu điều chưa từng biết tới. Ngày xưa ấy, bầu trời là giới hạn, Biển mây cao như bức tường vô hình. Nhưng khát vọng chẳng chịu đứng lặng thinh, Đã nâng bước con người lên phía trước. Rồi một ngày, giữa không gian rộng lớn, Tên lửa mang theo hy vọng bay lên. Tiếng động cơ vang vọng khắp mọi miền, Mở cánh cửa của kỷ nguyên vũ trụ. Con tàu nhỏ giữa mênh mông tinh tú, Như hạt bụi giữa biển cả vô biên. Nhưng bên trong là ý chí thiêng liêng, Của nhân loại dám vượt qua giới hạn. Con người đặt những bước chân can đảm, Lên Mặt Trăng trong khoảnh khắc huy hoàng. Dấu chân kia tuy nhỏ bé vô vàn, Lại mở rộng cả tương lai thế giới. Từ quỹ đạo nhìn Địa Cầu rực sáng, Không biên cương, không hận thù chia ly. Chỉ một hành tinh xanh giữa thiên di, Đang lặng lẽ quay trong vòng vũ trụ. Khi nhìn thấy quê hương từ xa ấy, Người hiểu hơn giá trị của hòa bình. Hiểu rằng mình cùng chung một hành tinh, Cùng số phận giữa ngàn sao vô tận. Không gian rộng nhưng cũng đầy thử thách, Lạnh vô cùng và thiếu vắng sự sống. Mỗi chuyến bay là một lần đặt cược, Bằng tri thức và cả những hy sinh. Có những người chẳng trở về mặt đất, Tên của họ hóa thành những vì sao. Dù thời gian có trôi mãi về sau, Tinh thần ấy vẫn soi đường nhân loại. Ngày hôm nay, khoa học đang tiến bước, Những con tàu mạnh mẽ hơn xưa nhiều. Con người mang theo khát vọng cao siêu, Xây căn cứ trên Mặt Trăng, Sao Hỏa. Những thành phố giữa không gian xa lạ, Từng là điều chỉ có ở viễn tưởng. Nay dần hiện lên bằng bao cố gắng, Từ bàn tay và khối óc con người. Rồi sẽ đến một ngày không xa nữa, Trẻ em sinh trên những thuộc địa mới. Ngắm bầu trời bằng ánh mắt vui tươi, Và gọi Trái Đất là quê hương cũ. Nhưng dù ở nơi hành tinh nào nữa, Con người vẫn cần tình yêu chân thành. Cần gia đình, bè bạn, nghĩa đồng hành, Những giá trị chưa bao giờ thay đổi.
Like
Love
5
1 Comments 0 Shares