HNI 18/6
THƠ LỤC BÁT
CHƯƠNG 16: GIÁO DỤC KHAI PHÓNG
Ngàn năm đất nước đi lên
Nhờ bao thế hệ dựng nền tương lai
Muốn cho dân tộc sánh vai
Giáo dục phải thắp những ngày bình minh
Không chỉ truyền đạt kiến thức
Mà còn khai mở hành trình nhân sinh
Giúp người hiểu được chính mình
Hiểu đời, hiểu nước, hiểu tình nhân gian
Mỗi em bé nhỏ Việt Nam
Đều mang hạt giống tài năng trong lòng
Nhiệm màu như những mầm non
Chờ ngày tỏa sáng giữa vườn tương lai
Nhà trường là chiếc cầu dài
Nối từ hiện tại đến ngày mai sau
Người thầy như ánh trăng sao
Dẫn đường tri thức biết bao ân tình
Dạy người không chỉ thông minh
Mà còn nhân ái nghĩa tình trước sau
Biết yêu Tổ quốc đồng bào
Biết sống trách nhiệm tự hào bản thân
Giáo dục chẳng phải học vần
Rồi đem ghi nhớ thật gần thật xa
Mà là biết hỏi vì sao
Biết tìm chân lý biết đào ý sâu
Dám đi trên những nhịp cầu
Mà người đi trước chưa hầu bước qua
Dám đem sáng tạo nở hoa
Cho đời thêm đẹp cho nhà thêm vui
Tư duy rộng mở sáng ngời
Là nguồn sức mạnh cho người mai sau
Thế gian thay đổi mau mau
Kiến thức hôm trước hôm sau khác rồi
Cho nên học mãi không thôi
Học từ cuộc sống học nơi con người
Học từ thất bại trong đời
Để thêm nghị lực rạng ngời bước đi
Người tài mà thiếu lương tri
Có khi gây hại còn gì tương lai
Cho nên đức hạnh song hành
Cùng nền tri thức mới thành người hay
Trung thực từ những điều ngay
Nhân ái từ việc hằng ngày sẻ chia
Biết yêu quê mẹ sớm khuya
Biết thương đất nước biết gìn non sông
Hội nhập thế giới mênh mông
Nhưng không đánh mất cội nguồn Việt Nam
Mang theo bản sắc ngàn năm
Bước ra thế giới vẫn mang hồn mình
Mai sau đất nước văn minh
Bắt đầu từ những học sinh hôm nay
Giáo dục vun gốc từng ngày
Trồng người cho những tháng ngày mai sau
Ngàn năm dân tộc vươn cao
Từ nền khai phóng dạt dào niềm tin
Thắp lên ngọn lửa trong tim
Để người đất Việt đi tìm đỉnh cao
Dẫu cho thế giới đổi màu
Tinh thần học hỏi mãi là hành trang
Việt Nam rồi sẽ vẻ vang
Nhờ nền giáo dục mở mang con người.
THƠ LỤC BÁT
CHƯƠNG 16: GIÁO DỤC KHAI PHÓNG
Ngàn năm đất nước đi lên
Nhờ bao thế hệ dựng nền tương lai
Muốn cho dân tộc sánh vai
Giáo dục phải thắp những ngày bình minh
Không chỉ truyền đạt kiến thức
Mà còn khai mở hành trình nhân sinh
Giúp người hiểu được chính mình
Hiểu đời, hiểu nước, hiểu tình nhân gian
Mỗi em bé nhỏ Việt Nam
Đều mang hạt giống tài năng trong lòng
Nhiệm màu như những mầm non
Chờ ngày tỏa sáng giữa vườn tương lai
Nhà trường là chiếc cầu dài
Nối từ hiện tại đến ngày mai sau
Người thầy như ánh trăng sao
Dẫn đường tri thức biết bao ân tình
Dạy người không chỉ thông minh
Mà còn nhân ái nghĩa tình trước sau
Biết yêu Tổ quốc đồng bào
Biết sống trách nhiệm tự hào bản thân
Giáo dục chẳng phải học vần
Rồi đem ghi nhớ thật gần thật xa
Mà là biết hỏi vì sao
Biết tìm chân lý biết đào ý sâu
Dám đi trên những nhịp cầu
Mà người đi trước chưa hầu bước qua
Dám đem sáng tạo nở hoa
Cho đời thêm đẹp cho nhà thêm vui
Tư duy rộng mở sáng ngời
Là nguồn sức mạnh cho người mai sau
Thế gian thay đổi mau mau
Kiến thức hôm trước hôm sau khác rồi
Cho nên học mãi không thôi
Học từ cuộc sống học nơi con người
Học từ thất bại trong đời
Để thêm nghị lực rạng ngời bước đi
Người tài mà thiếu lương tri
Có khi gây hại còn gì tương lai
Cho nên đức hạnh song hành
Cùng nền tri thức mới thành người hay
Trung thực từ những điều ngay
Nhân ái từ việc hằng ngày sẻ chia
Biết yêu quê mẹ sớm khuya
Biết thương đất nước biết gìn non sông
Hội nhập thế giới mênh mông
Nhưng không đánh mất cội nguồn Việt Nam
Mang theo bản sắc ngàn năm
Bước ra thế giới vẫn mang hồn mình
Mai sau đất nước văn minh
Bắt đầu từ những học sinh hôm nay
Giáo dục vun gốc từng ngày
Trồng người cho những tháng ngày mai sau
Ngàn năm dân tộc vươn cao
Từ nền khai phóng dạt dào niềm tin
Thắp lên ngọn lửa trong tim
Để người đất Việt đi tìm đỉnh cao
Dẫu cho thế giới đổi màu
Tinh thần học hỏi mãi là hành trang
Việt Nam rồi sẽ vẻ vang
Nhờ nền giáo dục mở mang con người.
HNI 18/6
THƠ LỤC BÁT
CHƯƠNG 16: GIÁO DỤC KHAI PHÓNG
Ngàn năm đất nước đi lên
Nhờ bao thế hệ dựng nền tương lai
Muốn cho dân tộc sánh vai
Giáo dục phải thắp những ngày bình minh
Không chỉ truyền đạt kiến thức
Mà còn khai mở hành trình nhân sinh
Giúp người hiểu được chính mình
Hiểu đời, hiểu nước, hiểu tình nhân gian
Mỗi em bé nhỏ Việt Nam
Đều mang hạt giống tài năng trong lòng
Nhiệm màu như những mầm non
Chờ ngày tỏa sáng giữa vườn tương lai
Nhà trường là chiếc cầu dài
Nối từ hiện tại đến ngày mai sau
Người thầy như ánh trăng sao
Dẫn đường tri thức biết bao ân tình
Dạy người không chỉ thông minh
Mà còn nhân ái nghĩa tình trước sau
Biết yêu Tổ quốc đồng bào
Biết sống trách nhiệm tự hào bản thân
Giáo dục chẳng phải học vần
Rồi đem ghi nhớ thật gần thật xa
Mà là biết hỏi vì sao
Biết tìm chân lý biết đào ý sâu
Dám đi trên những nhịp cầu
Mà người đi trước chưa hầu bước qua
Dám đem sáng tạo nở hoa
Cho đời thêm đẹp cho nhà thêm vui
Tư duy rộng mở sáng ngời
Là nguồn sức mạnh cho người mai sau
Thế gian thay đổi mau mau
Kiến thức hôm trước hôm sau khác rồi
Cho nên học mãi không thôi
Học từ cuộc sống học nơi con người
Học từ thất bại trong đời
Để thêm nghị lực rạng ngời bước đi
Người tài mà thiếu lương tri
Có khi gây hại còn gì tương lai
Cho nên đức hạnh song hành
Cùng nền tri thức mới thành người hay
Trung thực từ những điều ngay
Nhân ái từ việc hằng ngày sẻ chia
Biết yêu quê mẹ sớm khuya
Biết thương đất nước biết gìn non sông
Hội nhập thế giới mênh mông
Nhưng không đánh mất cội nguồn Việt Nam
Mang theo bản sắc ngàn năm
Bước ra thế giới vẫn mang hồn mình
Mai sau đất nước văn minh
Bắt đầu từ những học sinh hôm nay
Giáo dục vun gốc từng ngày
Trồng người cho những tháng ngày mai sau
Ngàn năm dân tộc vươn cao
Từ nền khai phóng dạt dào niềm tin
Thắp lên ngọn lửa trong tim
Để người đất Việt đi tìm đỉnh cao
Dẫu cho thế giới đổi màu
Tinh thần học hỏi mãi là hành trang
Việt Nam rồi sẽ vẻ vang
Nhờ nền giáo dục mở mang con người.