HNI 18/6/2026
THƠ LỤC BÁT
CHƯƠNG 18: ĐẠO ĐỨC VÀ TRÁCH NHIỆM DÂN TỘC
Con người có gốc mới bền
Như cây có rễ vươn lên giữa đời
Đạo đức là ánh mặt trời
Soi đường nhân nghĩa cho người bước đi
Ngàn năm dân tộc khắc ghi
Lấy nhân làm gốc lấy nghĩa làm đầu
Dẫu cho biển rộng sông sâu
Vẫn gìn phẩm hạnh trước sau vẹn toàn
Cha ông để lại gia tài
Không riêng vật chất mà là đức nhân
Dạy người sống thật chuyên cần
Yêu thương đùm bọc khi cần sẻ chia
Từ trong mái ấm sớm khuya
Học câu hiếu nghĩa đậm đà tình thân
Kính trên nhường dưới ân cần
Giữ gìn gia đạo muôn phần đẹp tươi
Lớn lên giữa cuộc đời người
Mang theo trách nhiệm với đời với dân
Không ai sống tách riêng phần
Mỗi người đều thuộc cộng đồng quê hương
Từ nơi phố thị thân thương
Đến miền biên giới trùng dương xa gần
Mỗi người góp một bàn chân
Làm nên sức mạnh của dân tộc mình
Học sinh chăm chỉ học hành
Là đang góp sức dựng thành tương lai
Người lao động tháng năm dài
Làm nên của cải cho đời nở hoa
Người thầy trên bục giảng xa
Gieo mầm tri thức cho nhà Việt Nam
Người lính giữ vững biên cương
Canh từng tấc đất quê hương yên bình
Mỗi người một việc tận tình
Đều đang viết tiếp hành trình nước non
Yêu nước đâu chỉ tiếng hô
Mà từ hành động điểm tô mỗi ngày
Giữ gìn từng cánh rừng cây
Giữ môi trường sạch dựng xây cộng đồng
Sống ngay thẳng giữa đời thường
Không tham lợi nhỏ không vương điều tà
Biết yêu đất nước ông cha
Biết lo cho cả mai sau giống nòi
Thời nay công nghệ khắp nơi
Càng cần đạo đức sáng ngời trong tâm
Lời hay ý đẹp âm thầm
Lan trên mạng số góp phần dựng xây
Đừng gieo thù hận đắng cay
Đừng mang giả dối phủ đầy niềm tin
Người văn minh giữa thời nay
Là người có trách nhiệm ngay với mình
Biết sai thì sửa chân thành
Biết làm điều đúng dù mình thiệt hơn
Một người sống đẹp đời hơn
Triệu người sống đẹp nước non mạnh giàu
Đạo đức chẳng phải điều cao
Mà từ việc nhỏ đi vào hằng ngày
Từ lời trung thực thẳng ngay
Từ lòng nhân ái dang tay giúp đời
Từ câu lễ phép nhẹ lời
Từ tâm trách nhiệm sáng ngời trong tim
Ngàn năm dân tộc đi tìm
Con đường thịnh vượng vững bền dài lâu
Muốn cho đất nước sang giàu
Phải xây nền đức từ đầu dựng nên
Đức tài cùng bước song hành
Mới làm đất Việt vẻ vang muôn đời
Mai sau con cháu giống nòi
Tự hào tiếp nối những lời cha ông
Giữ tâm trong sáng như gương
Giữ lòng trách nhiệm quê hương nước nhà
Việt Nam mãi mãi nở hoa
Nhờ bao thế hệ chan hòa đức nhân.
THƠ LỤC BÁT
CHƯƠNG 18: ĐẠO ĐỨC VÀ TRÁCH NHIỆM DÂN TỘC
Con người có gốc mới bền
Như cây có rễ vươn lên giữa đời
Đạo đức là ánh mặt trời
Soi đường nhân nghĩa cho người bước đi
Ngàn năm dân tộc khắc ghi
Lấy nhân làm gốc lấy nghĩa làm đầu
Dẫu cho biển rộng sông sâu
Vẫn gìn phẩm hạnh trước sau vẹn toàn
Cha ông để lại gia tài
Không riêng vật chất mà là đức nhân
Dạy người sống thật chuyên cần
Yêu thương đùm bọc khi cần sẻ chia
Từ trong mái ấm sớm khuya
Học câu hiếu nghĩa đậm đà tình thân
Kính trên nhường dưới ân cần
Giữ gìn gia đạo muôn phần đẹp tươi
Lớn lên giữa cuộc đời người
Mang theo trách nhiệm với đời với dân
Không ai sống tách riêng phần
Mỗi người đều thuộc cộng đồng quê hương
Từ nơi phố thị thân thương
Đến miền biên giới trùng dương xa gần
Mỗi người góp một bàn chân
Làm nên sức mạnh của dân tộc mình
Học sinh chăm chỉ học hành
Là đang góp sức dựng thành tương lai
Người lao động tháng năm dài
Làm nên của cải cho đời nở hoa
Người thầy trên bục giảng xa
Gieo mầm tri thức cho nhà Việt Nam
Người lính giữ vững biên cương
Canh từng tấc đất quê hương yên bình
Mỗi người một việc tận tình
Đều đang viết tiếp hành trình nước non
Yêu nước đâu chỉ tiếng hô
Mà từ hành động điểm tô mỗi ngày
Giữ gìn từng cánh rừng cây
Giữ môi trường sạch dựng xây cộng đồng
Sống ngay thẳng giữa đời thường
Không tham lợi nhỏ không vương điều tà
Biết yêu đất nước ông cha
Biết lo cho cả mai sau giống nòi
Thời nay công nghệ khắp nơi
Càng cần đạo đức sáng ngời trong tâm
Lời hay ý đẹp âm thầm
Lan trên mạng số góp phần dựng xây
Đừng gieo thù hận đắng cay
Đừng mang giả dối phủ đầy niềm tin
Người văn minh giữa thời nay
Là người có trách nhiệm ngay với mình
Biết sai thì sửa chân thành
Biết làm điều đúng dù mình thiệt hơn
Một người sống đẹp đời hơn
Triệu người sống đẹp nước non mạnh giàu
Đạo đức chẳng phải điều cao
Mà từ việc nhỏ đi vào hằng ngày
Từ lời trung thực thẳng ngay
Từ lòng nhân ái dang tay giúp đời
Từ câu lễ phép nhẹ lời
Từ tâm trách nhiệm sáng ngời trong tim
Ngàn năm dân tộc đi tìm
Con đường thịnh vượng vững bền dài lâu
Muốn cho đất nước sang giàu
Phải xây nền đức từ đầu dựng nên
Đức tài cùng bước song hành
Mới làm đất Việt vẻ vang muôn đời
Mai sau con cháu giống nòi
Tự hào tiếp nối những lời cha ông
Giữ tâm trong sáng như gương
Giữ lòng trách nhiệm quê hương nước nhà
Việt Nam mãi mãi nở hoa
Nhờ bao thế hệ chan hòa đức nhân.
HNI 18/6/2026
THƠ LỤC BÁT
CHƯƠNG 18: ĐẠO ĐỨC VÀ TRÁCH NHIỆM DÂN TỘC
Con người có gốc mới bền
Như cây có rễ vươn lên giữa đời
Đạo đức là ánh mặt trời
Soi đường nhân nghĩa cho người bước đi
Ngàn năm dân tộc khắc ghi
Lấy nhân làm gốc lấy nghĩa làm đầu
Dẫu cho biển rộng sông sâu
Vẫn gìn phẩm hạnh trước sau vẹn toàn
Cha ông để lại gia tài
Không riêng vật chất mà là đức nhân
Dạy người sống thật chuyên cần
Yêu thương đùm bọc khi cần sẻ chia
Từ trong mái ấm sớm khuya
Học câu hiếu nghĩa đậm đà tình thân
Kính trên nhường dưới ân cần
Giữ gìn gia đạo muôn phần đẹp tươi
Lớn lên giữa cuộc đời người
Mang theo trách nhiệm với đời với dân
Không ai sống tách riêng phần
Mỗi người đều thuộc cộng đồng quê hương
Từ nơi phố thị thân thương
Đến miền biên giới trùng dương xa gần
Mỗi người góp một bàn chân
Làm nên sức mạnh của dân tộc mình
Học sinh chăm chỉ học hành
Là đang góp sức dựng thành tương lai
Người lao động tháng năm dài
Làm nên của cải cho đời nở hoa
Người thầy trên bục giảng xa
Gieo mầm tri thức cho nhà Việt Nam
Người lính giữ vững biên cương
Canh từng tấc đất quê hương yên bình
Mỗi người một việc tận tình
Đều đang viết tiếp hành trình nước non
Yêu nước đâu chỉ tiếng hô
Mà từ hành động điểm tô mỗi ngày
Giữ gìn từng cánh rừng cây
Giữ môi trường sạch dựng xây cộng đồng
Sống ngay thẳng giữa đời thường
Không tham lợi nhỏ không vương điều tà
Biết yêu đất nước ông cha
Biết lo cho cả mai sau giống nòi
Thời nay công nghệ khắp nơi
Càng cần đạo đức sáng ngời trong tâm
Lời hay ý đẹp âm thầm
Lan trên mạng số góp phần dựng xây
Đừng gieo thù hận đắng cay
Đừng mang giả dối phủ đầy niềm tin
Người văn minh giữa thời nay
Là người có trách nhiệm ngay với mình
Biết sai thì sửa chân thành
Biết làm điều đúng dù mình thiệt hơn
Một người sống đẹp đời hơn
Triệu người sống đẹp nước non mạnh giàu
Đạo đức chẳng phải điều cao
Mà từ việc nhỏ đi vào hằng ngày
Từ lời trung thực thẳng ngay
Từ lòng nhân ái dang tay giúp đời
Từ câu lễ phép nhẹ lời
Từ tâm trách nhiệm sáng ngời trong tim
Ngàn năm dân tộc đi tìm
Con đường thịnh vượng vững bền dài lâu
Muốn cho đất nước sang giàu
Phải xây nền đức từ đầu dựng nên
Đức tài cùng bước song hành
Mới làm đất Việt vẻ vang muôn đời
Mai sau con cháu giống nòi
Tự hào tiếp nối những lời cha ông
Giữ tâm trong sáng như gương
Giữ lòng trách nhiệm quê hương nước nhà
Việt Nam mãi mãi nở hoa
Nhờ bao thế hệ chan hòa đức nhân.