HNI 19/6

BÀI THƠ CHƯƠNG 42: DI SẢN LỚN NHẤT

Người sinh ra giữa đất trời,
Ai cũng mong để lại lời mai sau.
Xây nhà, lập nghiệp dài lâu,
Gửi vào năm tháng một màu dấu chân.

Tiền tài rồi cũng phù vân,
Danh vang một thuở dần dần nhạt phai.
Quyền uy đến lúc chia tay,
Không ai mang được những ngày đã qua.

Điều còn ở lại thật ra,
Không là của cải trong nhà chất cao.
Mà là giá trị gửi trao,
Cho người tiếp bước đi vào tương lai.

Một lời dạy đúng hôm nay,
Có khi thắp sáng tháng ngày mai sau.
Một tấm lòng đẹp ban đầu,
Nở thành ngàn đóa hoa màu yêu thương.

Người thầy gieo hạt trên đường,
Học trò lớn lên tiếp thường dựng xây.
Cha mẹ sống nghĩa sống ngay,
Con cháu tiếp nối điều hay cho đời.

Công trình rồi cũng tàn vơi,
Tổ chức đổi khác theo thời gian trôi.
Nhưng người được giúp nên người,
Lại sinh giá trị cho đời dài lâu.

Trung thực như ánh trăng ngâu,
Tử tế như nước nhiệm màu chảy xuôi.
Biết ơn, trách nhiệm trong đời,
Là kho báu quý hơn lời vàng son.

Mỗi ngày một việc nhỏ còn,
Một câu động viên, một lòng sẻ chia.
Âm thầm gieo hạt sớm khuya,
Chính là xây dựng di sản cho mình.

Mai này khép lại hành trình,
Điều gì còn mãi lung linh với đời?
Không là của cải đầy vơi,
Mà là những dấu yêu người đã trao.

Tiền bạc rồi sẽ tiêu hao,
Danh vọng rồi cũng tan vào hư không.
Chỉ còn giá trị vun trồng,
Tiếp tục sống mãi trong lòng thế nhân.

Di sản lớn nhất muôn phần,
Không là sở hữu khi còn thế gian.
Mà là thế hệ trưởng thành,
Và bao điều tốt ta dành lại sau.
HNI 19/6 BÀI THƠ CHƯƠNG 42: DI SẢN LỚN NHẤT Người sinh ra giữa đất trời, Ai cũng mong để lại lời mai sau. Xây nhà, lập nghiệp dài lâu, Gửi vào năm tháng một màu dấu chân. Tiền tài rồi cũng phù vân, Danh vang một thuở dần dần nhạt phai. Quyền uy đến lúc chia tay, Không ai mang được những ngày đã qua. Điều còn ở lại thật ra, Không là của cải trong nhà chất cao. Mà là giá trị gửi trao, Cho người tiếp bước đi vào tương lai. Một lời dạy đúng hôm nay, Có khi thắp sáng tháng ngày mai sau. Một tấm lòng đẹp ban đầu, Nở thành ngàn đóa hoa màu yêu thương. Người thầy gieo hạt trên đường, Học trò lớn lên tiếp thường dựng xây. Cha mẹ sống nghĩa sống ngay, Con cháu tiếp nối điều hay cho đời. Công trình rồi cũng tàn vơi, Tổ chức đổi khác theo thời gian trôi. Nhưng người được giúp nên người, Lại sinh giá trị cho đời dài lâu. Trung thực như ánh trăng ngâu, Tử tế như nước nhiệm màu chảy xuôi. Biết ơn, trách nhiệm trong đời, Là kho báu quý hơn lời vàng son. Mỗi ngày một việc nhỏ còn, Một câu động viên, một lòng sẻ chia. Âm thầm gieo hạt sớm khuya, Chính là xây dựng di sản cho mình. Mai này khép lại hành trình, Điều gì còn mãi lung linh với đời? Không là của cải đầy vơi, Mà là những dấu yêu người đã trao. Tiền bạc rồi sẽ tiêu hao, Danh vọng rồi cũng tan vào hư không. Chỉ còn giá trị vun trồng, Tiếp tục sống mãi trong lòng thế nhân. Di sản lớn nhất muôn phần, Không là sở hữu khi còn thế gian. Mà là thế hệ trưởng thành, Và bao điều tốt ta dành lại sau.
Like
Love
4
0 Bình luận 0 Chia sẽ