BÀI THƠ CHƯƠNG 43:
TRÁCH NHIỆM VỚI THẾ HỆ SAU

Không ai sinh giữa khoảng không,
Lớn lên nhờ những dòng sông nghĩa tình.
Tiếng quê, chữ nghĩa văn minh,
Bao đời vun đắp hành trình hôm nay.

Đường ta đi, nhịp cầu xây,
Là công sức của những ngày cha ông.
Nhận từ quá khứ mênh mông,
Ta mang trách nhiệm tiếp dòng tương lai.

Điều gì còn lại ngày mai?
Không là nhận được bao tài sản đâu.
Điều quan trọng nhất về sau,
Là ta để lại những màu giá trị.

Tương lai chẳng ở xa xôi,
Nó đang hiện hữu trong đời hôm nay.
Mỗi hành động, mỗi bàn tay,
Đang gieo hạt giống cho ngày mai sau.

Trẻ thơ được dạy nhiệm màu,
Lớn lên sẽ biết cúi đầu trách nhiệm.
Người kinh doanh sống chính niệm,
Góp xây kinh tế bền thêm tháng ngày.

Giữ môi trường xanh hôm nay,
Là trao con cháu những ngày bình yên.
Gieo điều tốt đẹp nhân hiền,
Mai sau sẽ gặt những miền nở hoa.

Nhiều người tích góp tháng năm,
Mong cho con cháu được phần đủ đầy.
Tiền tài quý thật đó đây,
Nhưng chưa phải hết điều hay để dành.

Nếu không nhân cách trưởng thành,
Không tri thức, chẳng chí lành vươn lên,
Gia tài rồi cũng chông chênh,
Như lâu đài cát bấp bênh sóng tràn.

Người mang ý chí vững vàng,
Dẫu không thừa kế vẫn càng tiến xa.
Điều cần trao lại cho nhà,
Là tâm, là đức, là quà tương lai.

Giáo dục không chỉ sách vở,
Mà là gieo hạt nhân tâm cho người.
Dạy lòng trung thực sáng ngời,
Dạy điều trách nhiệm trong đời hằng ngày.

Xã hội không mạnh vì tài,
Không vì khoáng sản chất đầy núi non.
Xã hội mạnh bởi những con
Người mang đạo đức vẫn còn trong tim.

Hạt gieo hôm sớm lặng im,
Mai thành bóng mát giữa miền tương lai.
Đầu tư quý nhất trên đời,
Là vun trí tuệ cho người trẻ thơ.

Cuộc đời hối hả ngược xuôi,
Nhiều khi quên mất những điều thiêng liêng.
Công nghệ thay đổi liên miên,
Nhưng chân giá trị vẫn nguyên vẹn hoài.

Là lòng trung thực sáng ngời,
Là sự tử tế giữa đời khó khăn.
Là tinh thần sống công bằng,
Biết ơn, tôn trọng, biết rằng yêu thương.

Nếu như đánh mất nền đường,
Vật chất giàu có vẫn thường mong manh.
Giữ điều đúng đắn chân thành,
Là gìn giữ cả tương lai lâu bền.

Trái Đất này chẳng của riêng,
Ta chỉ quản lý một miền thời gian.
Rừng xanh, nguồn nước trong ngần,
Không khí tinh sạch là phần mai sau.

Nếu vì lợi ích trước mắt,
Tàn phá thiên nhiên bất chấp hậu quả,
Thì người sinh ở ngày xa,
Sẽ mang gánh nặng chúng ta để lại.

Giữ màu xanh của đất trời,
Là trao hy vọng cho đời mai sau.
Mỗi cây được trồng hôm nào,
Là lời nhắn gửi ngọt ngào tương lai.

Chẳng ai thay đổi đất trời,
Nhưng ai cũng có phần đời góp công.
Người thầy tận tụy hết lòng,
Người dân sống đúng, người không gian tà.

Người kinh doanh biết thật thà,
Người công chức giữ chữ hòa liêm minh.
Người lao động sống chân tình,
Mỗi người một chút dựng hình ngày mai.

Việc lớn bắt đầu từ đây,
Từ điều tử tế mỗi ngày ta gieo.
Tương lai không phải điều xa,
Mà từ cách sống của ta hôm này.

Nhiều người chỉ nghĩ gần thôi,
Điều gì có lợi cho tôi trước giờ.
Nhưng người có chí lớn lao,
Luôn nhìn xa tận những bờ tương lai.

Họ thường tự hỏi mỗi ngày:
"Điều này có tốt cho mai sau không?"
Chính từ suy nghĩ rộng lòng,
Mới xây thành tựu dài dòng thế gian.

Công trình, cải cách vẻ vang,
Đều từ những kẻ dám mang tầm nhìn.
Không vì lợi ích của mình,
Mà vì lớp trẻ hành trình phía sau.

Ta nhận từ quá khứ rồi,
Một kho tri thức, một trời văn minh.
Bao người âm thầm hy sinh,
Để ta có được hành trình hôm nay.

Vậy nên trách nhiệm trong tay,
Là trao lại những điều hay cho đời.
Không chỉ của cải đầy vơi,
Mà còn nhân cách sáng ngời bên trong.

Là môi trường sạch, dòng sông,
Là nền giáo dục vun trồng tương lai.
Là xã hội đẹp ngày mai,
Công bằng, nhân ái, không ai bỏ mình.

Những người chưa đến hành tinh,
Đang chờ quyết định của mình hôm nay.
Muốn cho thế hệ mai này,
Hạnh phúc hơn cả những ngày ta qua.

Hãy sống như một món quà,
Gửi về tương lai thiết tha nghĩa tình.
Để khi khép lại hành trình,
Ta còn để lại bóng hình yêu thương.
BÀI THƠ CHƯƠNG 43: TRÁCH NHIỆM VỚI THẾ HỆ SAU Không ai sinh giữa khoảng không, Lớn lên nhờ những dòng sông nghĩa tình. Tiếng quê, chữ nghĩa văn minh, Bao đời vun đắp hành trình hôm nay. Đường ta đi, nhịp cầu xây, Là công sức của những ngày cha ông. Nhận từ quá khứ mênh mông, Ta mang trách nhiệm tiếp dòng tương lai. Điều gì còn lại ngày mai? Không là nhận được bao tài sản đâu. Điều quan trọng nhất về sau, Là ta để lại những màu giá trị. Tương lai chẳng ở xa xôi, Nó đang hiện hữu trong đời hôm nay. Mỗi hành động, mỗi bàn tay, Đang gieo hạt giống cho ngày mai sau. Trẻ thơ được dạy nhiệm màu, Lớn lên sẽ biết cúi đầu trách nhiệm. Người kinh doanh sống chính niệm, Góp xây kinh tế bền thêm tháng ngày. Giữ môi trường xanh hôm nay, Là trao con cháu những ngày bình yên. Gieo điều tốt đẹp nhân hiền, Mai sau sẽ gặt những miền nở hoa. Nhiều người tích góp tháng năm, Mong cho con cháu được phần đủ đầy. Tiền tài quý thật đó đây, Nhưng chưa phải hết điều hay để dành. Nếu không nhân cách trưởng thành, Không tri thức, chẳng chí lành vươn lên, Gia tài rồi cũng chông chênh, Như lâu đài cát bấp bênh sóng tràn. Người mang ý chí vững vàng, Dẫu không thừa kế vẫn càng tiến xa. Điều cần trao lại cho nhà, Là tâm, là đức, là quà tương lai. Giáo dục không chỉ sách vở, Mà là gieo hạt nhân tâm cho người. Dạy lòng trung thực sáng ngời, Dạy điều trách nhiệm trong đời hằng ngày. Xã hội không mạnh vì tài, Không vì khoáng sản chất đầy núi non. Xã hội mạnh bởi những con Người mang đạo đức vẫn còn trong tim. Hạt gieo hôm sớm lặng im, Mai thành bóng mát giữa miền tương lai. Đầu tư quý nhất trên đời, Là vun trí tuệ cho người trẻ thơ. Cuộc đời hối hả ngược xuôi, Nhiều khi quên mất những điều thiêng liêng. Công nghệ thay đổi liên miên, Nhưng chân giá trị vẫn nguyên vẹn hoài. Là lòng trung thực sáng ngời, Là sự tử tế giữa đời khó khăn. Là tinh thần sống công bằng, Biết ơn, tôn trọng, biết rằng yêu thương. Nếu như đánh mất nền đường, Vật chất giàu có vẫn thường mong manh. Giữ điều đúng đắn chân thành, Là gìn giữ cả tương lai lâu bền. Trái Đất này chẳng của riêng, Ta chỉ quản lý một miền thời gian. Rừng xanh, nguồn nước trong ngần, Không khí tinh sạch là phần mai sau. Nếu vì lợi ích trước mắt, Tàn phá thiên nhiên bất chấp hậu quả, Thì người sinh ở ngày xa, Sẽ mang gánh nặng chúng ta để lại. Giữ màu xanh của đất trời, Là trao hy vọng cho đời mai sau. Mỗi cây được trồng hôm nào, Là lời nhắn gửi ngọt ngào tương lai. Chẳng ai thay đổi đất trời, Nhưng ai cũng có phần đời góp công. Người thầy tận tụy hết lòng, Người dân sống đúng, người không gian tà. Người kinh doanh biết thật thà, Người công chức giữ chữ hòa liêm minh. Người lao động sống chân tình, Mỗi người một chút dựng hình ngày mai. Việc lớn bắt đầu từ đây, Từ điều tử tế mỗi ngày ta gieo. Tương lai không phải điều xa, Mà từ cách sống của ta hôm này. Nhiều người chỉ nghĩ gần thôi, Điều gì có lợi cho tôi trước giờ. Nhưng người có chí lớn lao, Luôn nhìn xa tận những bờ tương lai. Họ thường tự hỏi mỗi ngày: "Điều này có tốt cho mai sau không?" Chính từ suy nghĩ rộng lòng, Mới xây thành tựu dài dòng thế gian. Công trình, cải cách vẻ vang, Đều từ những kẻ dám mang tầm nhìn. Không vì lợi ích của mình, Mà vì lớp trẻ hành trình phía sau. Ta nhận từ quá khứ rồi, Một kho tri thức, một trời văn minh. Bao người âm thầm hy sinh, Để ta có được hành trình hôm nay. Vậy nên trách nhiệm trong tay, Là trao lại những điều hay cho đời. Không chỉ của cải đầy vơi, Mà còn nhân cách sáng ngời bên trong. Là môi trường sạch, dòng sông, Là nền giáo dục vun trồng tương lai. Là xã hội đẹp ngày mai, Công bằng, nhân ái, không ai bỏ mình. Những người chưa đến hành tinh, Đang chờ quyết định của mình hôm nay. Muốn cho thế hệ mai này, Hạnh phúc hơn cả những ngày ta qua. Hãy sống như một món quà, Gửi về tương lai thiết tha nghĩa tình. Để khi khép lại hành trình, Ta còn để lại bóng hình yêu thương.
Like
Love
5
0 Bình luận 0 Chia sẽ