HNI 19/6
BÀI THƠ CHƯƠNG 44: HÀNH TRÌNH CỦA ÁNH SÁNG

Không ai sinh giữa thiên đường,
Mang theo số phận, con đường khác nhau.
Người nhiều hạnh phúc từ đầu,
Người qua giông bão, dãi dầu nắng mưa.

Nhưng dù ở cảnh sớm trưa,
Trong tim ai cũng còn thừa ánh quang.
Đó không chỉ ánh tri thức vàng,
Mà là nhân ái dịu dàng trao đi.

Là lòng tử tế khắc ghi,
Là niềm tin sáng những khi chông chênh.
Là tinh thần vượt lên mình,
Là tâm can đảm giữa nghìn khó khăn.

Có người tạo ánh sáng bằng
Những công trình lớn góp phần đổi thay.
Có người lặng lẽ mỗi ngày,
Dạy đàn em nhỏ điều hay lẽ phải.

Có người chẳng được nhắc tên,
Vẫn đem hơi ấm thắp lên cuộc đời.
Không cần nổi tiếng khắp nơi,
Chỉ cần là một ngọn đèn sáng trong.

Thế gian rộng lớn mênh mông,
Vẫn luôn cần những tấm lòng phát quang.
Bởi bao bóng tối ngổn ngang,
Đều cần ánh sáng dịu dàng xóa đi.

Nhiều người mong đổi thay gì,
Muốn cho xã hội bớt đi bất bình.
Muốn người sống đẹp, sống lành,
Muốn đời văn minh, nghĩa tình hơn xưa.

Nhưng nguồn gốc của nắng mưa,
Lại từ nội tại mỗi người mà ra.
Nếu tâm còn những gian tà,
Khó lòng truyền được niềm tin cho đời.

Nếu mình chưa sáng trong người,
Làm sao dẫn lối cho người phía sau?
Mọi điều chuyển hóa nhiệm màu,
Đều từ bên trong khởi đầu âm thầm.

Khi lòng thay đổi âm thầm,
Suy nghĩ đổi khác, việc làm đổi theo.
Khi ta sống đẹp, sống đều,
Cuộc đời cũng sẽ mang nhiều sắc tươi.

Ánh sáng lớn nhất trên đời,
Không phải ánh đuốc rạng ngời bên ngoài.
Mà là thức tỉnh trong ai,
Nhận ra giá trị của đời chính mình.

Một ngọn nến nhỏ lung linh,
Có thể thắp sáng hành trình ngàn đêm.
Ngàn ngọn nến được nhóm lên,
Mà ngọn nến cũ vẫn nguyên ánh vàng.

Tri thức cũng giống ánh quang,
Càng đem chia sẻ càng càng đầy thêm.
Tình thương như ánh trăng đêm,
Lan đi khắp chốn dịu êm lòng người.

Một người thầy tận tụy thôi,
Có thể thay đổi bao đời học sinh.
Một người cha sống nghĩa tình,
Để cho con cháu bóng hình noi theo.

Người lãnh đạo sống trong veo,
Gây nên văn hóa đẹp theo tháng ngày.
Một hành động tốt hôm nay,
Có khi lan tỏa mai này rất xa.

Ánh sáng chẳng đến từ loa,
Hay từ quyền lực, hay là ép buộc.
Nó đi bằng những bài học,
Từ gương sống đẹp thuyết phục lòng người.

Ai rồi cũng có những thời,
Bước qua bóng tối trong đời của mình.
Có khi mất mát vô hình,
Có khi thất bại chông chênh giữa đường.

Có khi nếm vị đoạn trường,
Có khi cô độc giữa muôn người quen.
Những đêm tưởng chẳng còn đèn,
Tưởng như hy vọng đã chìm khuất xa.

Nhưng lịch sử đã chỉ ra,
Bóng đêm không thể mãi là chiến công.
Chỉ cần một đốm lửa hồng,
Căn phòng tăm tối cũng không như rồi.

Bóng đêm chẳng có sức thôi,
Nó là khoảng trống ánh ngời vắng đi.
Khi tri thức được thực thi,
Ngu si dần bớt, điều gì cũng thông.

Khi lòng nhân ái mở lòng,
Hận thù sẽ bớt chất chồng trong tim.
Khi sự thật được kiếm tìm,
Dối gian cũng phải lặng im cúi đầu.

Khi hy vọng nở sắc màu,
Tuyệt vọng tan biến như mây cuối trời.
Đừng than bóng tối cuộc đời,
Hãy thành ngọn đuốc rạng ngời quanh ta.

Một ngọn đèn nhỏ thôi mà,
Nhiều khi ý nghĩa hơn là nghìn câu.
Có tri thức quý biết bao,
Có tầm ảnh hưởng lại càng đáng trân.

Nhưng đi cùng mọi công ân,
Là trách nhiệm lớn phải cần mang theo.
Người hiểu biết phải sẻ chia điều,
Để người khác cũng bước đều đi lên.

Người có điều kiện vững bền,
Nên dang tay giúp những bên khó nghèo.
Người có tiếng nói vang theo,
Nên dùng tiếng nói vì điều lợi chung.

Người nắm quyền lực trong vùng,
Phải dùng để phục vụ cùng nhân dân.
Ánh sáng đâu chỉ đặc ân,
Mà là trách nhiệm mỗi lần tỏa soi.

Càng đứng ở vị trí cao,
Càng nên gìn giữ đạo màu bên trong.
Người vĩ đại chẳng chờ mong,
Thành công chỉ để phục vụ nhiều hơn.

Một đời người có thể sờn,
Một thế hệ cũng qua cơn bụi mờ.
Nhưng ánh sáng vẫn còn chờ,
Tiếp tục hiện hữu bên bờ thời gian.

Một cuốn sách nhỏ giản đơn,
Có khi thay đổi tâm hồn mai sau.
Một phát minh vượt nhịp cầu,
Phục vụ nhân loại dài lâu nhiều đời.

Một giá trị đẹp sáng ngời,
Được truyền từ lớp người này sang kia.
Một hành động nhỏ sẻ chia,
Có khi tạo cả lối về yêu thương.

Đời như mặt nước đại dương,
Mỗi điều ta làm là đường sóng lan.
Có làn sóng rất miên man,
Đi xa hơn cả điều ta nghĩ nhiều.

Có ảnh hưởng chẳng thể đo,
Vẫn âm thầm sống qua bao tháng ngày.
Dẫu người tạo nó hôm nay,
Không còn hiện diện giữa đầy nhân gian.

Đó là ánh sáng miên man,
Vượt qua giới hạn không gian, thời giờ.
Vượt qua hữu hạn bến bờ,
Vượt qua một kiếp người chờ trăm năm.

Đến khi ngoảnh lại âm thầm,
Điều còn đọng lại chẳng nằm ở đâu.
Không là của cải sang giàu,
Không là danh vọng đứng đầu thế gian.

Không là chức vị vẻ vang,
Hay bao thành tích huy hoàng đã qua.
Điều còn ở lại thật ra,
Là ta đã sống vì ai trong đời.

Ta từng nâng đỡ bao người?
Ta từng thắp sáng bao lời niềm tin?
Ta từng gieo những bình yên,
Cho người bớt khổ, cho miền đời vui?

Giá trị chẳng phải của người,
Nằm trong thứ giữ cho riêng chính mình.
Giá trị nằm ở hành trình,
Trao đi yêu thương, nghĩa tình nhân gian.

Nhà cao rồi cũng úa tàn,
Tiền tài rồi cũng sang trang đổi chủ.
Danh vang rồi cũng mịt mù,
Như làn khói mỏng cuối mùa gió bay.

Chỉ còn ánh sáng đọng đầy,
Của lòng nhân ái, bàn tay chân thành.
Của tri thức đẹp trong lành,
Của tình yêu thương gieo thành mùa xuân.

Đó là di sản vô ngần,
Món quà cao quý nhất dành thế nhân.
Ý nghĩa sâu thẳm vô ngần,
Của đời người giữa thế trần bao la:

Không chỉ sống cho riêng ta,
Mà là nguồn sáng lan xa mỗi ngày.
Để khi khép lại bàn tay,
Thế gian vẫn đẹp hơn ngày ta qua.
HNI 19/6 BÀI THƠ CHƯƠNG 44: HÀNH TRÌNH CỦA ÁNH SÁNG Không ai sinh giữa thiên đường, Mang theo số phận, con đường khác nhau. Người nhiều hạnh phúc từ đầu, Người qua giông bão, dãi dầu nắng mưa. Nhưng dù ở cảnh sớm trưa, Trong tim ai cũng còn thừa ánh quang. Đó không chỉ ánh tri thức vàng, Mà là nhân ái dịu dàng trao đi. Là lòng tử tế khắc ghi, Là niềm tin sáng những khi chông chênh. Là tinh thần vượt lên mình, Là tâm can đảm giữa nghìn khó khăn. Có người tạo ánh sáng bằng Những công trình lớn góp phần đổi thay. Có người lặng lẽ mỗi ngày, Dạy đàn em nhỏ điều hay lẽ phải. Có người chẳng được nhắc tên, Vẫn đem hơi ấm thắp lên cuộc đời. Không cần nổi tiếng khắp nơi, Chỉ cần là một ngọn đèn sáng trong. Thế gian rộng lớn mênh mông, Vẫn luôn cần những tấm lòng phát quang. Bởi bao bóng tối ngổn ngang, Đều cần ánh sáng dịu dàng xóa đi. Nhiều người mong đổi thay gì, Muốn cho xã hội bớt đi bất bình. Muốn người sống đẹp, sống lành, Muốn đời văn minh, nghĩa tình hơn xưa. Nhưng nguồn gốc của nắng mưa, Lại từ nội tại mỗi người mà ra. Nếu tâm còn những gian tà, Khó lòng truyền được niềm tin cho đời. Nếu mình chưa sáng trong người, Làm sao dẫn lối cho người phía sau? Mọi điều chuyển hóa nhiệm màu, Đều từ bên trong khởi đầu âm thầm. Khi lòng thay đổi âm thầm, Suy nghĩ đổi khác, việc làm đổi theo. Khi ta sống đẹp, sống đều, Cuộc đời cũng sẽ mang nhiều sắc tươi. Ánh sáng lớn nhất trên đời, Không phải ánh đuốc rạng ngời bên ngoài. Mà là thức tỉnh trong ai, Nhận ra giá trị của đời chính mình. Một ngọn nến nhỏ lung linh, Có thể thắp sáng hành trình ngàn đêm. Ngàn ngọn nến được nhóm lên, Mà ngọn nến cũ vẫn nguyên ánh vàng. Tri thức cũng giống ánh quang, Càng đem chia sẻ càng càng đầy thêm. Tình thương như ánh trăng đêm, Lan đi khắp chốn dịu êm lòng người. Một người thầy tận tụy thôi, Có thể thay đổi bao đời học sinh. Một người cha sống nghĩa tình, Để cho con cháu bóng hình noi theo. Người lãnh đạo sống trong veo, Gây nên văn hóa đẹp theo tháng ngày. Một hành động tốt hôm nay, Có khi lan tỏa mai này rất xa. Ánh sáng chẳng đến từ loa, Hay từ quyền lực, hay là ép buộc. Nó đi bằng những bài học, Từ gương sống đẹp thuyết phục lòng người. Ai rồi cũng có những thời, Bước qua bóng tối trong đời của mình. Có khi mất mát vô hình, Có khi thất bại chông chênh giữa đường. Có khi nếm vị đoạn trường, Có khi cô độc giữa muôn người quen. Những đêm tưởng chẳng còn đèn, Tưởng như hy vọng đã chìm khuất xa. Nhưng lịch sử đã chỉ ra, Bóng đêm không thể mãi là chiến công. Chỉ cần một đốm lửa hồng, Căn phòng tăm tối cũng không như rồi. Bóng đêm chẳng có sức thôi, Nó là khoảng trống ánh ngời vắng đi. Khi tri thức được thực thi, Ngu si dần bớt, điều gì cũng thông. Khi lòng nhân ái mở lòng, Hận thù sẽ bớt chất chồng trong tim. Khi sự thật được kiếm tìm, Dối gian cũng phải lặng im cúi đầu. Khi hy vọng nở sắc màu, Tuyệt vọng tan biến như mây cuối trời. Đừng than bóng tối cuộc đời, Hãy thành ngọn đuốc rạng ngời quanh ta. Một ngọn đèn nhỏ thôi mà, Nhiều khi ý nghĩa hơn là nghìn câu. Có tri thức quý biết bao, Có tầm ảnh hưởng lại càng đáng trân. Nhưng đi cùng mọi công ân, Là trách nhiệm lớn phải cần mang theo. Người hiểu biết phải sẻ chia điều, Để người khác cũng bước đều đi lên. Người có điều kiện vững bền, Nên dang tay giúp những bên khó nghèo. Người có tiếng nói vang theo, Nên dùng tiếng nói vì điều lợi chung. Người nắm quyền lực trong vùng, Phải dùng để phục vụ cùng nhân dân. Ánh sáng đâu chỉ đặc ân, Mà là trách nhiệm mỗi lần tỏa soi. Càng đứng ở vị trí cao, Càng nên gìn giữ đạo màu bên trong. Người vĩ đại chẳng chờ mong, Thành công chỉ để phục vụ nhiều hơn. Một đời người có thể sờn, Một thế hệ cũng qua cơn bụi mờ. Nhưng ánh sáng vẫn còn chờ, Tiếp tục hiện hữu bên bờ thời gian. Một cuốn sách nhỏ giản đơn, Có khi thay đổi tâm hồn mai sau. Một phát minh vượt nhịp cầu, Phục vụ nhân loại dài lâu nhiều đời. Một giá trị đẹp sáng ngời, Được truyền từ lớp người này sang kia. Một hành động nhỏ sẻ chia, Có khi tạo cả lối về yêu thương. Đời như mặt nước đại dương, Mỗi điều ta làm là đường sóng lan. Có làn sóng rất miên man, Đi xa hơn cả điều ta nghĩ nhiều. Có ảnh hưởng chẳng thể đo, Vẫn âm thầm sống qua bao tháng ngày. Dẫu người tạo nó hôm nay, Không còn hiện diện giữa đầy nhân gian. Đó là ánh sáng miên man, Vượt qua giới hạn không gian, thời giờ. Vượt qua hữu hạn bến bờ, Vượt qua một kiếp người chờ trăm năm. Đến khi ngoảnh lại âm thầm, Điều còn đọng lại chẳng nằm ở đâu. Không là của cải sang giàu, Không là danh vọng đứng đầu thế gian. Không là chức vị vẻ vang, Hay bao thành tích huy hoàng đã qua. Điều còn ở lại thật ra, Là ta đã sống vì ai trong đời. Ta từng nâng đỡ bao người? Ta từng thắp sáng bao lời niềm tin? Ta từng gieo những bình yên, Cho người bớt khổ, cho miền đời vui? Giá trị chẳng phải của người, Nằm trong thứ giữ cho riêng chính mình. Giá trị nằm ở hành trình, Trao đi yêu thương, nghĩa tình nhân gian. Nhà cao rồi cũng úa tàn, Tiền tài rồi cũng sang trang đổi chủ. Danh vang rồi cũng mịt mù, Như làn khói mỏng cuối mùa gió bay. Chỉ còn ánh sáng đọng đầy, Của lòng nhân ái, bàn tay chân thành. Của tri thức đẹp trong lành, Của tình yêu thương gieo thành mùa xuân. Đó là di sản vô ngần, Món quà cao quý nhất dành thế nhân. Ý nghĩa sâu thẳm vô ngần, Của đời người giữa thế trần bao la: Không chỉ sống cho riêng ta, Mà là nguồn sáng lan xa mỗi ngày. Để khi khép lại bàn tay, Thế gian vẫn đẹp hơn ngày ta qua.
Like
Love
7
0 Comments 0 Shares