HNI 21/6/2026:
Bài thơ CHƯƠNG 17:
100 THÀNH VIÊN ĐẦU TIÊN: Những Người Đi Trước
Ngày đầu tiên chẳng có ánh hào quang,
Chỉ vài trái tim còn đang nghi hoặc.
Một giấc mơ nhỏ giữa đời chật chội,
Như hạt thóc nằm im dưới đất nâu.
Không ai biết mai này thành bão lớn,
Không ai tin mầm ấy sẽ lên cao.
Nhưng vẫn có những con người lặng lẽ,
Chọn bước cùng khi đường còn lao đao.
Họ đến không vì lời hứa giàu sang,
Không vì tiếng vỗ tay nơi quảng trường.
Họ đến bởi trong lòng còn một chỗ,
Cho niềm tin chưa kịp gọi thành tên.
Một người nói: “Tôi muốn thử một lần.”
Một người cười: “Biết đâu đời sẽ khác.”
Một người lặng im nhưng lòng đang cháy,
Như ngọn đèn nhỏ giữa đêm mênh mang.
Rồi từ mười thành hai mươi, ba mươi,
Những cuộc gọi nối dài qua đêm muộn.
Những tin nhắn gửi nhau bằng hy vọng,
“Cố lên nhé, đừng bỏ cuộc giữa đường.”
Có người bị chê cười vì dám mơ,
Có người bị nghi ngờ vì khác số đông.
Nhưng chính họ – những người từng cô độc,
Lại nắm tay nhau bước tiếp thật bền.
Đến ngày đủ tròn một trăm thành viên,
Không ai mở champagne hay pháo sáng.
Chỉ có những nụ cười đầy xúc động,
Như người gieo vừa thấy mầm đầu tiên.
Một trăm người – nghe thật nhỏ bé,
Giữa thế gian hàng tỷ bước chân qua.
Nhưng mọi đại dương đều từ giọt nước,
Mọi cánh rừng đều bắt đầu từ cây.
Mai này nếu HCoin thành dòng chảy lớn,
Nếu triệu người cùng bước dưới một tên,
Xin đừng quên những ngày còn rất ít,
Những gương mặt từng thắp lửa đầu tiên.
Vì lịch sử không được viết bởi đám đông,
Mà bởi những người dám tin khi chưa thấy.
Một trăm trái tim trong buổi đầu lặng lẽ,
Đã gieo mùa vàng cho cả mai sau.
Và biết đâu…
Người đang đọc những dòng thơ này,
Lại chính là một trong những hạt giống,
Được sinh ra để bắt đầu một điều lớn lao.
HNI 21/6/2026: Bài thơ CHƯƠNG 17: 100 THÀNH VIÊN ĐẦU TIÊN: Những Người Đi Trước Ngày đầu tiên chẳng có ánh hào quang, Chỉ vài trái tim còn đang nghi hoặc. Một giấc mơ nhỏ giữa đời chật chội, Như hạt thóc nằm im dưới đất nâu. Không ai biết mai này thành bão lớn, Không ai tin mầm ấy sẽ lên cao. Nhưng vẫn có những con người lặng lẽ, Chọn bước cùng khi đường còn lao đao. Họ đến không vì lời hứa giàu sang, Không vì tiếng vỗ tay nơi quảng trường. Họ đến bởi trong lòng còn một chỗ, Cho niềm tin chưa kịp gọi thành tên. Một người nói: “Tôi muốn thử một lần.” Một người cười: “Biết đâu đời sẽ khác.” Một người lặng im nhưng lòng đang cháy, Như ngọn đèn nhỏ giữa đêm mênh mang. Rồi từ mười thành hai mươi, ba mươi, Những cuộc gọi nối dài qua đêm muộn. Những tin nhắn gửi nhau bằng hy vọng, “Cố lên nhé, đừng bỏ cuộc giữa đường.” Có người bị chê cười vì dám mơ, Có người bị nghi ngờ vì khác số đông. Nhưng chính họ – những người từng cô độc, Lại nắm tay nhau bước tiếp thật bền. Đến ngày đủ tròn một trăm thành viên, Không ai mở champagne hay pháo sáng. Chỉ có những nụ cười đầy xúc động, Như người gieo vừa thấy mầm đầu tiên. Một trăm người – nghe thật nhỏ bé, Giữa thế gian hàng tỷ bước chân qua. Nhưng mọi đại dương đều từ giọt nước, Mọi cánh rừng đều bắt đầu từ cây. Mai này nếu HCoin thành dòng chảy lớn, Nếu triệu người cùng bước dưới một tên, Xin đừng quên những ngày còn rất ít, Những gương mặt từng thắp lửa đầu tiên. Vì lịch sử không được viết bởi đám đông, Mà bởi những người dám tin khi chưa thấy. Một trăm trái tim trong buổi đầu lặng lẽ, Đã gieo mùa vàng cho cả mai sau. Và biết đâu… Người đang đọc những dòng thơ này, Lại chính là một trong những hạt giống, Được sinh ra để bắt đầu một điều lớn lao.
Love
Like
5
0 Bình luận 0 Chia sẽ