HNI 22/6/2026
THƠ LỤC BÁT
PHẦN VII: VĂN HÓA VÀ BẢN SẮC
CHƯƠNG 31: TIẾNG VIỆT VÀ SỨC MẠNH DÂN TỘC
Tiếng Việt như suối nguồn trong
Chảy qua năm tháng trong lòng Việt Nam
Ngàn năm lịch sử âm vang
Vẫn còn tiếng mẹ dịu dàng bên tai
Lời ru theo những đêm dài
Nuôi hồn dân tộc từ ngày nằm nôi
À ơi câu hát đầu đời
Theo ta khôn lớn thành người hôm nay
Từ đồng lúa chín thơm bay
Đến nơi biển rộng những ngày gió khơi
Tiếng quê vang vọng muôn nơi
Kết thành mạch sống bao đời cha ông
Dẫu qua bão tố chất chồng
Vẫn không đánh mất tiếng lòng quê hương
Bao lần giữ nước kiên cường
Tiếng Việt vẫn sáng trên đường trường chinh
Chứa bao đạo nghĩa thắm tình
Chứa bao lịch sử hành trình nước non
Ca dao như ngọc như son
Dạy người hiếu nghĩa vuông tròn trước sau
Tục ngữ sâu tựa biển sâu
Đúc nên trí tuệ ngàn câu lưu truyền
Dân ca vang giữa mọi miền
Mang theo hồn Việt dịu hiền thiết tha
Truyện thơ, câu hát ông cha
Làm giàu tiếng Việt đậm đà sắc hương
Mỗi lời ăn tiếng nói thường
Đều mang bóng dáng quê hương trong lòng
Tiếng Việt gắn kết cộng đồng
Cho người đất Việt chung dòng yêu thương
Dẫu đi muôn nẻo bốn phương
Nghe câu tiếng mẹ vấn vương nhớ nhà
Tiếng Việt là bóng quê cha
Là hình đất nước đậm đà trong tim
Là niềm tự hào lặng im
Mà luôn hiện hữu suốt nghìn năm qua
Ngày nay hội nhập gần xa
Ngoại ngữ mở lối bước ra biển trời
Nhưng dù đi khắp muôn nơi
Tiếng Việt vẫn phải sáng ngời trong tâm
Bởi là gốc rễ ngàn năm
Là hồn dân tộc âm thầm giữ gìn
Người Việt muốn mãi trường sinh
Phải yêu tiếng Việt quê mình thiết tha
Gia đình là mái nhà chung
Dạy con tiếng mẹ từ trong tuổi thơ
Nhà trường vun đắp từng giờ
Cho lời tiếng Việt đẹp như hoa đời
Sách hay mở rộng chân trời
Làm giàu ngôn ngữ sáng ngời tương lai
Mỗi người góp một bàn tay
Giữ cho tiếng Việt mỗi ngày đẹp hơn
Không dùng lời lẽ thiệt hơn
Không làm mai một cội nguồn cha ông
Tiếng Việt còn, nước còn không
Lời xưa nhắc nhở trong lòng người dân
Ngàn năm đất nước chuyên cần
Giữ gìn bản sắc góp phần dựng xây
Mai sau dù đổi từng ngày
Tiếng Việt vẫn mãi đong đầy yêu thương
Vẫn là ánh sáng soi đường
Cho dân tộc Việt kiên cường tiến lên
Tiếng Việt như ngọc như vàng
Càng gìn giữ mãi càng càng sáng tươi
Ngàn năm đất nước rạng ngời
Nhờ còn tiếng Việt đời đời trường tồn.
THƠ LỤC BÁT
PHẦN VII: VĂN HÓA VÀ BẢN SẮC
CHƯƠNG 31: TIẾNG VIỆT VÀ SỨC MẠNH DÂN TỘC
Tiếng Việt như suối nguồn trong
Chảy qua năm tháng trong lòng Việt Nam
Ngàn năm lịch sử âm vang
Vẫn còn tiếng mẹ dịu dàng bên tai
Lời ru theo những đêm dài
Nuôi hồn dân tộc từ ngày nằm nôi
À ơi câu hát đầu đời
Theo ta khôn lớn thành người hôm nay
Từ đồng lúa chín thơm bay
Đến nơi biển rộng những ngày gió khơi
Tiếng quê vang vọng muôn nơi
Kết thành mạch sống bao đời cha ông
Dẫu qua bão tố chất chồng
Vẫn không đánh mất tiếng lòng quê hương
Bao lần giữ nước kiên cường
Tiếng Việt vẫn sáng trên đường trường chinh
Chứa bao đạo nghĩa thắm tình
Chứa bao lịch sử hành trình nước non
Ca dao như ngọc như son
Dạy người hiếu nghĩa vuông tròn trước sau
Tục ngữ sâu tựa biển sâu
Đúc nên trí tuệ ngàn câu lưu truyền
Dân ca vang giữa mọi miền
Mang theo hồn Việt dịu hiền thiết tha
Truyện thơ, câu hát ông cha
Làm giàu tiếng Việt đậm đà sắc hương
Mỗi lời ăn tiếng nói thường
Đều mang bóng dáng quê hương trong lòng
Tiếng Việt gắn kết cộng đồng
Cho người đất Việt chung dòng yêu thương
Dẫu đi muôn nẻo bốn phương
Nghe câu tiếng mẹ vấn vương nhớ nhà
Tiếng Việt là bóng quê cha
Là hình đất nước đậm đà trong tim
Là niềm tự hào lặng im
Mà luôn hiện hữu suốt nghìn năm qua
Ngày nay hội nhập gần xa
Ngoại ngữ mở lối bước ra biển trời
Nhưng dù đi khắp muôn nơi
Tiếng Việt vẫn phải sáng ngời trong tâm
Bởi là gốc rễ ngàn năm
Là hồn dân tộc âm thầm giữ gìn
Người Việt muốn mãi trường sinh
Phải yêu tiếng Việt quê mình thiết tha
Gia đình là mái nhà chung
Dạy con tiếng mẹ từ trong tuổi thơ
Nhà trường vun đắp từng giờ
Cho lời tiếng Việt đẹp như hoa đời
Sách hay mở rộng chân trời
Làm giàu ngôn ngữ sáng ngời tương lai
Mỗi người góp một bàn tay
Giữ cho tiếng Việt mỗi ngày đẹp hơn
Không dùng lời lẽ thiệt hơn
Không làm mai một cội nguồn cha ông
Tiếng Việt còn, nước còn không
Lời xưa nhắc nhở trong lòng người dân
Ngàn năm đất nước chuyên cần
Giữ gìn bản sắc góp phần dựng xây
Mai sau dù đổi từng ngày
Tiếng Việt vẫn mãi đong đầy yêu thương
Vẫn là ánh sáng soi đường
Cho dân tộc Việt kiên cường tiến lên
Tiếng Việt như ngọc như vàng
Càng gìn giữ mãi càng càng sáng tươi
Ngàn năm đất nước rạng ngời
Nhờ còn tiếng Việt đời đời trường tồn.
HNI 22/6/2026
THƠ LỤC BÁT
PHẦN VII: VĂN HÓA VÀ BẢN SẮC
CHƯƠNG 31: TIẾNG VIỆT VÀ SỨC MẠNH DÂN TỘC
Tiếng Việt như suối nguồn trong
Chảy qua năm tháng trong lòng Việt Nam
Ngàn năm lịch sử âm vang
Vẫn còn tiếng mẹ dịu dàng bên tai
Lời ru theo những đêm dài
Nuôi hồn dân tộc từ ngày nằm nôi
À ơi câu hát đầu đời
Theo ta khôn lớn thành người hôm nay
Từ đồng lúa chín thơm bay
Đến nơi biển rộng những ngày gió khơi
Tiếng quê vang vọng muôn nơi
Kết thành mạch sống bao đời cha ông
Dẫu qua bão tố chất chồng
Vẫn không đánh mất tiếng lòng quê hương
Bao lần giữ nước kiên cường
Tiếng Việt vẫn sáng trên đường trường chinh
Chứa bao đạo nghĩa thắm tình
Chứa bao lịch sử hành trình nước non
Ca dao như ngọc như son
Dạy người hiếu nghĩa vuông tròn trước sau
Tục ngữ sâu tựa biển sâu
Đúc nên trí tuệ ngàn câu lưu truyền
Dân ca vang giữa mọi miền
Mang theo hồn Việt dịu hiền thiết tha
Truyện thơ, câu hát ông cha
Làm giàu tiếng Việt đậm đà sắc hương
Mỗi lời ăn tiếng nói thường
Đều mang bóng dáng quê hương trong lòng
Tiếng Việt gắn kết cộng đồng
Cho người đất Việt chung dòng yêu thương
Dẫu đi muôn nẻo bốn phương
Nghe câu tiếng mẹ vấn vương nhớ nhà
Tiếng Việt là bóng quê cha
Là hình đất nước đậm đà trong tim
Là niềm tự hào lặng im
Mà luôn hiện hữu suốt nghìn năm qua
Ngày nay hội nhập gần xa
Ngoại ngữ mở lối bước ra biển trời
Nhưng dù đi khắp muôn nơi
Tiếng Việt vẫn phải sáng ngời trong tâm
Bởi là gốc rễ ngàn năm
Là hồn dân tộc âm thầm giữ gìn
Người Việt muốn mãi trường sinh
Phải yêu tiếng Việt quê mình thiết tha
Gia đình là mái nhà chung
Dạy con tiếng mẹ từ trong tuổi thơ
Nhà trường vun đắp từng giờ
Cho lời tiếng Việt đẹp như hoa đời
Sách hay mở rộng chân trời
Làm giàu ngôn ngữ sáng ngời tương lai
Mỗi người góp một bàn tay
Giữ cho tiếng Việt mỗi ngày đẹp hơn
Không dùng lời lẽ thiệt hơn
Không làm mai một cội nguồn cha ông
Tiếng Việt còn, nước còn không
Lời xưa nhắc nhở trong lòng người dân
Ngàn năm đất nước chuyên cần
Giữ gìn bản sắc góp phần dựng xây
Mai sau dù đổi từng ngày
Tiếng Việt vẫn mãi đong đầy yêu thương
Vẫn là ánh sáng soi đường
Cho dân tộc Việt kiên cường tiến lên
Tiếng Việt như ngọc như vàng
Càng gìn giữ mãi càng càng sáng tươi
Ngàn năm đất nước rạng ngời
Nhờ còn tiếng Việt đời đời trường tồn.