HNI 22/6
Bài thơ chương 23: CHỐNG CÔ ĐƠN BẰNG VĂN HÓA ĐỌC

Trong phố đông người qua mà vẫn vắng,
Có những tâm hồn lặng giữa mênh mang,
Kết nối rộng nhưng lòng thì xa vắng,
Chạm rất gần mà chẳng thấy sẻ san.

Cô đơn đến không cần nơi trống trải,
Chỉ cần lòng thiếu một tiếng thấu nghe,
Giữa tin nhắn vẫn thấy mình lạc lối,
Giữa đám đông vẫn thấy rất bộn bề.

Sách mở ra một thế giới yên tĩnh,
Không vội vàng, không phán xét đúng sai,
Trang giấy cũ giữ bao điều suy nghĩ,
Như người bạn lặng lẽ ở bên ai.

Không cần nói mà vẫn luôn thấu hiểu,
Những buồn vui người khác đã từng qua,
Trong câu chữ có nỗi lòng đồng điệu,
Xoa dịu dần những trống trải xót xa.

Đọc để thấy mình không hề đơn độc,
Có những người từng giống nỗi mình mang,
Có mất mát, có thương đau, có khóc,
Và đứng lên từ những vết thời gian.

Đọc để hiểu chính mình trong im lặng,
Nhìn vào tâm qua những dòng chữ sâu,
Những câu hỏi tưởng chừng như rất lạ,
Hóa ra là lời ta giấu từ lâu.

Thế giới ảo nhiều khi là gương vỡ,
Phản chiếu đời qua những ánh hào quang,
Người so sánh rồi tự làm mình nhỏ,
Giữa muôn hình được tô vẽ rõ ràng.

Nhưng trang sách không phô trương màu sắc,
Chỉ nhẹ nhàng mà mở rộng suy tư,
Giúp con người thoát khỏi vòng so sánh,
Quay về mình trong tĩnh lặng, từ từ.

Đọc tiểu thuyết, hiểu thêm nhiều cảm xúc,
Vui buồn người như chạm đến tim mình,
Học đồng cảm qua từng trang rất thực,
Biết lắng nghe thay vì chỉ lặng thinh.

Mỗi ngày đọc đôi ba mươi phút nhỏ,
Mà tâm hồn như được gió làm trong,
Giảm căng thẳng giữa cuộc đời bão gió,
Giữ trong mình một nhịp sống thong dong.

Có góc nhỏ để mở trang sách cũ,
Ánh đèn vàng như giữ lại bình yên,
Nơi con người thoát khỏi đời vội vã,
Trở về mình giữa những phút lặng yên.

Đọc không chỉ là thu vào kiến thức,
Mà là hành trình hiểu lấy bản thân,
Giữa cô đơn hóa ra không cần trốn chạy,
Chỉ cần mình hiểu rõ lấy tâm thân.

Và khi ấy giữa bao nhiêu xa cách,
Ta chợt nhìn thấy chính mình sâu hơn,
Sách không chỉ là trang đời ai viết,
Mà là nơi ta bớt thấy cô đơn.
HNI 22/6 Bài thơ chương 23: CHỐNG CÔ ĐƠN BẰNG VĂN HÓA ĐỌC Trong phố đông người qua mà vẫn vắng, Có những tâm hồn lặng giữa mênh mang, Kết nối rộng nhưng lòng thì xa vắng, Chạm rất gần mà chẳng thấy sẻ san. Cô đơn đến không cần nơi trống trải, Chỉ cần lòng thiếu một tiếng thấu nghe, Giữa tin nhắn vẫn thấy mình lạc lối, Giữa đám đông vẫn thấy rất bộn bề. Sách mở ra một thế giới yên tĩnh, Không vội vàng, không phán xét đúng sai, Trang giấy cũ giữ bao điều suy nghĩ, Như người bạn lặng lẽ ở bên ai. Không cần nói mà vẫn luôn thấu hiểu, Những buồn vui người khác đã từng qua, Trong câu chữ có nỗi lòng đồng điệu, Xoa dịu dần những trống trải xót xa. Đọc để thấy mình không hề đơn độc, Có những người từng giống nỗi mình mang, Có mất mát, có thương đau, có khóc, Và đứng lên từ những vết thời gian. Đọc để hiểu chính mình trong im lặng, Nhìn vào tâm qua những dòng chữ sâu, Những câu hỏi tưởng chừng như rất lạ, Hóa ra là lời ta giấu từ lâu. Thế giới ảo nhiều khi là gương vỡ, Phản chiếu đời qua những ánh hào quang, Người so sánh rồi tự làm mình nhỏ, Giữa muôn hình được tô vẽ rõ ràng. Nhưng trang sách không phô trương màu sắc, Chỉ nhẹ nhàng mà mở rộng suy tư, Giúp con người thoát khỏi vòng so sánh, Quay về mình trong tĩnh lặng, từ từ. Đọc tiểu thuyết, hiểu thêm nhiều cảm xúc, Vui buồn người như chạm đến tim mình, Học đồng cảm qua từng trang rất thực, Biết lắng nghe thay vì chỉ lặng thinh. Mỗi ngày đọc đôi ba mươi phút nhỏ, Mà tâm hồn như được gió làm trong, Giảm căng thẳng giữa cuộc đời bão gió, Giữ trong mình một nhịp sống thong dong. Có góc nhỏ để mở trang sách cũ, Ánh đèn vàng như giữ lại bình yên, Nơi con người thoát khỏi đời vội vã, Trở về mình giữa những phút lặng yên. Đọc không chỉ là thu vào kiến thức, Mà là hành trình hiểu lấy bản thân, Giữa cô đơn hóa ra không cần trốn chạy, Chỉ cần mình hiểu rõ lấy tâm thân. Và khi ấy giữa bao nhiêu xa cách, Ta chợt nhìn thấy chính mình sâu hơn, Sách không chỉ là trang đời ai viết, Mà là nơi ta bớt thấy cô đơn.
Like
Love
7
0 Bình luận 0 Chia sẽ