HNI 22/6/2026
Thơ lục bát :
PHẦN VII: VĂN HÓA VÀ BẢN SẮC
CHƯƠNG 32: DI SẢN VĂN HÓA VIỆT NAM

Việt Nam gấm vóc ngàn năm
Ông cha để lại bao phần quý thay
Trải qua bao tháng bao ngày
Di sản văn hóa còn đây với đời

Như dòng sông chảy muôn nơi
Mang theo lịch sử sáng ngời non sông
Bao nhiêu thế hệ cha ông
Góp công gìn giữ núi sông vững bền

Đình làng mái ngói thân quen
Chứng bao năm tháng đi lên cùng người
Chùa xưa vang tiếng chuông trời
Gợi bao đạo nghĩa sáng ngời lòng dân

Những thành quách cũ phong trần
Vẫn mang dấu ấn bao lần đấu tranh
Di sản như những bức tranh
Khắc ghi lịch sử hành trình nước non

Không chỉ đá ngọc vàng son
Mà còn tiếng hát tâm hồn Việt Nam
Câu hò sâu lắng âm vang
Theo dòng sông nước nhẹ nhàng thiết tha

Dân ca ngân khắp gần xa
Mang hồn dân tộc đậm đà yêu thương
Ca dao soi sáng con đường
Dạy người nhân nghĩa, khiêm nhường trước sau

Tục ngữ như biển nhiệm màu
Chứa bao trí tuệ thấm sâu lòng người
Kho tàng văn hóa bao đời
Là nguồn sức mạnh sáng ngời Việt Nam

Di sản chẳng phải cao sang
Mà từ cuộc sống bình thường quanh ta
Từ lời dạy bảo của bà
Từ câu chuyện kể của cha mỗi ngày

Từ phong tục đẹp xưa nay
Được bao thế hệ dựng xây giữ gìn
Gia đình là gốc văn minh
Lưu truyền di sản nghĩa tình quê hương

Cộng đồng gìn giữ yêu thương
Cho nền văn hóa mãi trường tồn lâu
Ngày nay thế giới đổi màu
Hội nhập mở rộng nhịp cầu năm châu

Nhưng dù đi đến nơi đâu
Người Việt vẫn nhớ cội sâu giống nòi
Bản sắc còn mãi không phai
Là nhờ di sản truyền dài ngàn năm

Học điều mới để tiến thân
Nhưng không đánh mất tinh thần Việt Nam
Công nghệ mở rộng không gian
Giúp cho văn hóa lan tràn khắp nơi

Những trang tư liệu bao đời
Được lưu giữ lại cho người mai sau
Thế hệ trẻ bước nhịp cầu
Phải luôn trân trọng những điều cha ông

Biết yêu lịch sử dân tộc
Biết gìn giữ lấy cội nguồn quê hương
Di sản là ánh mặt trời
Soi đường dân tộc muôn đời tiến lên

Là nền móng vững lâu bền
Cho bao thế hệ dựng nên cơ đồ
Ngàn năm đất nước điểm tô
Bằng bao giá trị ông cha để dành

Dẫu cho cuộc sống chuyển mình
Di sản văn hóa vẫn thành niềm tin
Giữ gìn từng nét văn minh
Là gìn giữ cả hành trình nước non

Mai sau con cháu vuông tròn
Vẫn còn nhận thấy bóng hình cha ông
Việt Nam đất nước hưng long
Nhờ nền văn hóa bền trong lòng người

Ngàn năm còn mãi sáng ngời
Di sản dân tộc đời đời trường xuân.
HNI 22/6/2026 Thơ lục bát : PHẦN VII: VĂN HÓA VÀ BẢN SẮC CHƯƠNG 32: DI SẢN VĂN HÓA VIỆT NAM Việt Nam gấm vóc ngàn năm Ông cha để lại bao phần quý thay Trải qua bao tháng bao ngày Di sản văn hóa còn đây với đời Như dòng sông chảy muôn nơi Mang theo lịch sử sáng ngời non sông Bao nhiêu thế hệ cha ông Góp công gìn giữ núi sông vững bền Đình làng mái ngói thân quen Chứng bao năm tháng đi lên cùng người Chùa xưa vang tiếng chuông trời Gợi bao đạo nghĩa sáng ngời lòng dân Những thành quách cũ phong trần Vẫn mang dấu ấn bao lần đấu tranh Di sản như những bức tranh Khắc ghi lịch sử hành trình nước non Không chỉ đá ngọc vàng son Mà còn tiếng hát tâm hồn Việt Nam Câu hò sâu lắng âm vang Theo dòng sông nước nhẹ nhàng thiết tha Dân ca ngân khắp gần xa Mang hồn dân tộc đậm đà yêu thương Ca dao soi sáng con đường Dạy người nhân nghĩa, khiêm nhường trước sau Tục ngữ như biển nhiệm màu Chứa bao trí tuệ thấm sâu lòng người Kho tàng văn hóa bao đời Là nguồn sức mạnh sáng ngời Việt Nam Di sản chẳng phải cao sang Mà từ cuộc sống bình thường quanh ta Từ lời dạy bảo của bà Từ câu chuyện kể của cha mỗi ngày Từ phong tục đẹp xưa nay Được bao thế hệ dựng xây giữ gìn Gia đình là gốc văn minh Lưu truyền di sản nghĩa tình quê hương Cộng đồng gìn giữ yêu thương Cho nền văn hóa mãi trường tồn lâu Ngày nay thế giới đổi màu Hội nhập mở rộng nhịp cầu năm châu Nhưng dù đi đến nơi đâu Người Việt vẫn nhớ cội sâu giống nòi Bản sắc còn mãi không phai Là nhờ di sản truyền dài ngàn năm Học điều mới để tiến thân Nhưng không đánh mất tinh thần Việt Nam Công nghệ mở rộng không gian Giúp cho văn hóa lan tràn khắp nơi Những trang tư liệu bao đời Được lưu giữ lại cho người mai sau Thế hệ trẻ bước nhịp cầu Phải luôn trân trọng những điều cha ông Biết yêu lịch sử dân tộc Biết gìn giữ lấy cội nguồn quê hương Di sản là ánh mặt trời Soi đường dân tộc muôn đời tiến lên Là nền móng vững lâu bền Cho bao thế hệ dựng nên cơ đồ Ngàn năm đất nước điểm tô Bằng bao giá trị ông cha để dành Dẫu cho cuộc sống chuyển mình Di sản văn hóa vẫn thành niềm tin Giữ gìn từng nét văn minh Là gìn giữ cả hành trình nước non Mai sau con cháu vuông tròn Vẫn còn nhận thấy bóng hình cha ông Việt Nam đất nước hưng long Nhờ nền văn hóa bền trong lòng người Ngàn năm còn mãi sáng ngời Di sản dân tộc đời đời trường xuân.
Like
Love
11
1 Comments 0 Shares