HNI 22/6
BÀI THƠ CHƯƠNG 21: THIỀN ĐỊNH, ĐỌC SÁCH VÀ SỰ BÌNH AN
Giữa đời vội vã trôi nhanh,
Người ta dễ lạc chính mình hôm nay.
Bao nhiêu vật chất đổi thay,
Nhưng lòng trống rỗng vẫn đầy âu lo.
Bình an chẳng phải không lo,
Mà là đứng vững giữa trò phong ba.
Dù đời có lúc xô xa,
Tâm không cuốn vội trôi qua mất mình.
Thiền là trở lại lặng thinh,
Quan sát hơi thở, tâm mình lắng sâu.
Suy nghĩ đến rồi qua mau,
Không còn bám víu chìm sâu não phiền.
Không cần xóa hết ưu phiền,
Chỉ cần thấy rõ mọi miền trong tâm.
Ý niệm như sóng âm thầm,
Đến rồi lại rời không cầm giữ lâu.
Não bộ cũng đổi thay sâu,
Giảm vùng căng thẳng đè đầu mỗi khi.
Tập trung, tỉnh thức từ bi,
Tâm hồn ổn định lạ kỳ nhẹ tênh.
Cơ thể cũng bớt chông chênh,
Tim chậm, hơi thở trở thành nhịp yên.
Hệ thần kinh bớt ưu phiền,
Quay về trạng thái tự nhiên phục hồi.
Đọc sách mở trí con người,
Đưa ta ra khỏi cuộc đời chật hẹp.
Từng trang chữ dẫn bước đẹp,
Hiểu thêm thế giới, hiểu thêm chính mình.
Trong từng con chữ lặng thinh,
Có bao tri thức hành trình xưa nay.
Não như được mở rộng dày,
Tư duy phản biện từng ngày lớn lên.
Sách hay giúp sáng tâm hồn,
Giảm đi sợ hãi, bồn chồn trong ta.
Hiểu đời không quá xót xa,
Mọi điều đều có lý xa gần gần.
Thiền và sách kết hợp dần,
Một bên tĩnh lặng, một phần trí khôn.
Tâm như mặt nước đầu non,
Soi ra vạn vật vuông tròn rõ hơn.
Bình an không ở xa hơn,
Mà trong từng phút ta còn sống đây.
Không cần chạy mãi tháng ngày,
Chỉ cần hiện diện từng giây nhẹ nhàng.
Ngồi yên giữa chốn vội vàng,
Hơi thở làm gốc để an trong lòng.
Trang sách mở rộng mênh mông,
Tâm ta lặng xuống như dòng nước trôi.
Sống chậm để hiểu cuộc đời,
Không còn vội vã tơi bời trong tâm.
Mỗi ngày một chút âm thầm,
Bình an kết lại trong tầm tay ta.
BÀI THƠ CHƯƠNG 21: THIỀN ĐỊNH, ĐỌC SÁCH VÀ SỰ BÌNH AN
Giữa đời vội vã trôi nhanh,
Người ta dễ lạc chính mình hôm nay.
Bao nhiêu vật chất đổi thay,
Nhưng lòng trống rỗng vẫn đầy âu lo.
Bình an chẳng phải không lo,
Mà là đứng vững giữa trò phong ba.
Dù đời có lúc xô xa,
Tâm không cuốn vội trôi qua mất mình.
Thiền là trở lại lặng thinh,
Quan sát hơi thở, tâm mình lắng sâu.
Suy nghĩ đến rồi qua mau,
Không còn bám víu chìm sâu não phiền.
Không cần xóa hết ưu phiền,
Chỉ cần thấy rõ mọi miền trong tâm.
Ý niệm như sóng âm thầm,
Đến rồi lại rời không cầm giữ lâu.
Não bộ cũng đổi thay sâu,
Giảm vùng căng thẳng đè đầu mỗi khi.
Tập trung, tỉnh thức từ bi,
Tâm hồn ổn định lạ kỳ nhẹ tênh.
Cơ thể cũng bớt chông chênh,
Tim chậm, hơi thở trở thành nhịp yên.
Hệ thần kinh bớt ưu phiền,
Quay về trạng thái tự nhiên phục hồi.
Đọc sách mở trí con người,
Đưa ta ra khỏi cuộc đời chật hẹp.
Từng trang chữ dẫn bước đẹp,
Hiểu thêm thế giới, hiểu thêm chính mình.
Trong từng con chữ lặng thinh,
Có bao tri thức hành trình xưa nay.
Não như được mở rộng dày,
Tư duy phản biện từng ngày lớn lên.
Sách hay giúp sáng tâm hồn,
Giảm đi sợ hãi, bồn chồn trong ta.
Hiểu đời không quá xót xa,
Mọi điều đều có lý xa gần gần.
Thiền và sách kết hợp dần,
Một bên tĩnh lặng, một phần trí khôn.
Tâm như mặt nước đầu non,
Soi ra vạn vật vuông tròn rõ hơn.
Bình an không ở xa hơn,
Mà trong từng phút ta còn sống đây.
Không cần chạy mãi tháng ngày,
Chỉ cần hiện diện từng giây nhẹ nhàng.
Ngồi yên giữa chốn vội vàng,
Hơi thở làm gốc để an trong lòng.
Trang sách mở rộng mênh mông,
Tâm ta lặng xuống như dòng nước trôi.
Sống chậm để hiểu cuộc đời,
Không còn vội vã tơi bời trong tâm.
Mỗi ngày một chút âm thầm,
Bình an kết lại trong tầm tay ta.
HNI 22/6
BÀI THƠ CHƯƠNG 21: THIỀN ĐỊNH, ĐỌC SÁCH VÀ SỰ BÌNH AN
Giữa đời vội vã trôi nhanh,
Người ta dễ lạc chính mình hôm nay.
Bao nhiêu vật chất đổi thay,
Nhưng lòng trống rỗng vẫn đầy âu lo.
Bình an chẳng phải không lo,
Mà là đứng vững giữa trò phong ba.
Dù đời có lúc xô xa,
Tâm không cuốn vội trôi qua mất mình.
Thiền là trở lại lặng thinh,
Quan sát hơi thở, tâm mình lắng sâu.
Suy nghĩ đến rồi qua mau,
Không còn bám víu chìm sâu não phiền.
Không cần xóa hết ưu phiền,
Chỉ cần thấy rõ mọi miền trong tâm.
Ý niệm như sóng âm thầm,
Đến rồi lại rời không cầm giữ lâu.
Não bộ cũng đổi thay sâu,
Giảm vùng căng thẳng đè đầu mỗi khi.
Tập trung, tỉnh thức từ bi,
Tâm hồn ổn định lạ kỳ nhẹ tênh.
Cơ thể cũng bớt chông chênh,
Tim chậm, hơi thở trở thành nhịp yên.
Hệ thần kinh bớt ưu phiền,
Quay về trạng thái tự nhiên phục hồi.
Đọc sách mở trí con người,
Đưa ta ra khỏi cuộc đời chật hẹp.
Từng trang chữ dẫn bước đẹp,
Hiểu thêm thế giới, hiểu thêm chính mình.
Trong từng con chữ lặng thinh,
Có bao tri thức hành trình xưa nay.
Não như được mở rộng dày,
Tư duy phản biện từng ngày lớn lên.
Sách hay giúp sáng tâm hồn,
Giảm đi sợ hãi, bồn chồn trong ta.
Hiểu đời không quá xót xa,
Mọi điều đều có lý xa gần gần.
Thiền và sách kết hợp dần,
Một bên tĩnh lặng, một phần trí khôn.
Tâm như mặt nước đầu non,
Soi ra vạn vật vuông tròn rõ hơn.
Bình an không ở xa hơn,
Mà trong từng phút ta còn sống đây.
Không cần chạy mãi tháng ngày,
Chỉ cần hiện diện từng giây nhẹ nhàng.
Ngồi yên giữa chốn vội vàng,
Hơi thở làm gốc để an trong lòng.
Trang sách mở rộng mênh mông,
Tâm ta lặng xuống như dòng nước trôi.
Sống chậm để hiểu cuộc đời,
Không còn vội vã tơi bời trong tâm.
Mỗi ngày một chút âm thầm,
Bình an kết lại trong tầm tay ta.