HNI 23/6
BÀI THƠ CHƯƠNG 30: SÁCH VỀ THIỀN VÀ CHỮA LÀNH
Thiền – hành trình trở về sự tĩnh lặng bên trong
Con người sống giữa muôn dòng ồn ào
Tâm trí bị kéo đi không ngừng nghỉ
Giữa thế giới đầy thông tin xô bờ
Có những lúc lòng người trở nên chán chỉ
Không phải thiếu thốn mà là quá đầy
Quá nhiều suy nghĩ không ngừng chạy qua
Nên thiền không phải rời bỏ cuộc sống
Mà là quay về nhìn lại chính ta
Thiền không phải ngừng suy nghĩ trong đầu
Mà là nhìn chúng qua một lớp xa hơn
Suy nghĩ đến rồi đi như mây trắng
Nhưng không còn trói buộc cả tâm hồn
Có một phần trong ta luôn quan sát
Lặng im nhưng không bao giờ biến mất
Khi nhận ra điều này trong từng giây
Con người bắt đầu tự do thật sự
Chữa lành không phải xoá đi quá khứ
Mà là dám nhìn thẳng những vết thương
Không trốn tránh cũng không phán xét
Chỉ để cho nó tồn tại bình thường
Cảm xúc không sai cũng không đúng
Chỉ là dấu vết của những thời qua
Khi ta chấp nhận mà không chống lại
Thì vết thương dần cũng sẽ nhạt nhoà
Chánh niệm là sống trong từng khoảnh khắc
Không trôi về quá khứ cũ xa xôi
Không lo lắng cho tương lai chưa đến
Chỉ còn hiện tại đang thở đang ngồi
Khi bước đi cũng thành một trải nghiệm
Khi hơi thở cũng trở nên rõ ràng
Tâm trí chậm lại như dòng nước lặng
Và cuộc đời không còn quá vội vàng
Buông bỏ không phải rời xa cuộc sống
Mà là không nắm chặt quá chặt điều gì
Vì càng cố giữ càng dễ mất thăng bằng
Càng thả lỏng tâm hồn càng nhẹ đi
Có những thứ không thể nào kiểm soát
Nhưng ta vẫn cứ muốn giữ trong tay
Khi học được cách chấp nhận tất cả
Thì bình yên tự khắc đến từng ngày
Thiền không ở xa mà trong đời sống
Trong từng hơi thở, bước chân, ánh nhìn
Không cần ngồi lâu giữa non cùng nước
Chỉ cần trở về với chính tâm mình
Khi nhận ra cảm xúc đang dậy lên
Nhưng không bị kéo theo dòng cuốn chạy
Ấy là khi thiền không còn lý thuyết
Mà trở thành một phần sống mỗi ngày
Sách dạy ta nhìn vào trong tĩnh lặng
“Hiện tại” là nơi duy nhất thật thôi
Mọi muộn phiền chỉ là lớp suy nghĩ
Khi buông ra thì tất cả lặng trôi
Có những cuốn sách không chỉ để đọc
Mà để ta cảm nhận ở trong lòng
Mỗi dòng chữ như một lần nhắc nhở
Rằng bình yên luôn ở sẵn bên trong
Thiền không là trốn khỏi đời đau khổ
Mà là nhìn đau khổ với trái tim yên
Không chống lại cũng không còn phán xét
Chỉ còn sự hiểu biết ở dưới lòng
Khi tâm lặng thì mọi thứ trong sáng
Không còn xô bồ bởi những nỗi lo
Và con người bắt đầu nhìn rõ hơn
Những gì từ lâu vẫn bị che mờ
Tĩnh lặng không phải là sự trống rỗng
Mà là không gian để thấy chính mình
Khi bên trong không còn nhiều tiếng ồn
Thì sự sống trở nên rất thiêng linh
Và khi con người trở về với tĩnh lặng
Không còn chạy theo những ảo tưởng xa
Thì giữa cuộc đời đầy dòng chuyển động
Họ vẫn bình yên giữa chính lòng ta
BÀI THƠ CHƯƠNG 30: SÁCH VỀ THIỀN VÀ CHỮA LÀNH
Thiền – hành trình trở về sự tĩnh lặng bên trong
Con người sống giữa muôn dòng ồn ào
Tâm trí bị kéo đi không ngừng nghỉ
Giữa thế giới đầy thông tin xô bờ
Có những lúc lòng người trở nên chán chỉ
Không phải thiếu thốn mà là quá đầy
Quá nhiều suy nghĩ không ngừng chạy qua
Nên thiền không phải rời bỏ cuộc sống
Mà là quay về nhìn lại chính ta
Thiền không phải ngừng suy nghĩ trong đầu
Mà là nhìn chúng qua một lớp xa hơn
Suy nghĩ đến rồi đi như mây trắng
Nhưng không còn trói buộc cả tâm hồn
Có một phần trong ta luôn quan sát
Lặng im nhưng không bao giờ biến mất
Khi nhận ra điều này trong từng giây
Con người bắt đầu tự do thật sự
Chữa lành không phải xoá đi quá khứ
Mà là dám nhìn thẳng những vết thương
Không trốn tránh cũng không phán xét
Chỉ để cho nó tồn tại bình thường
Cảm xúc không sai cũng không đúng
Chỉ là dấu vết của những thời qua
Khi ta chấp nhận mà không chống lại
Thì vết thương dần cũng sẽ nhạt nhoà
Chánh niệm là sống trong từng khoảnh khắc
Không trôi về quá khứ cũ xa xôi
Không lo lắng cho tương lai chưa đến
Chỉ còn hiện tại đang thở đang ngồi
Khi bước đi cũng thành một trải nghiệm
Khi hơi thở cũng trở nên rõ ràng
Tâm trí chậm lại như dòng nước lặng
Và cuộc đời không còn quá vội vàng
Buông bỏ không phải rời xa cuộc sống
Mà là không nắm chặt quá chặt điều gì
Vì càng cố giữ càng dễ mất thăng bằng
Càng thả lỏng tâm hồn càng nhẹ đi
Có những thứ không thể nào kiểm soát
Nhưng ta vẫn cứ muốn giữ trong tay
Khi học được cách chấp nhận tất cả
Thì bình yên tự khắc đến từng ngày
Thiền không ở xa mà trong đời sống
Trong từng hơi thở, bước chân, ánh nhìn
Không cần ngồi lâu giữa non cùng nước
Chỉ cần trở về với chính tâm mình
Khi nhận ra cảm xúc đang dậy lên
Nhưng không bị kéo theo dòng cuốn chạy
Ấy là khi thiền không còn lý thuyết
Mà trở thành một phần sống mỗi ngày
Sách dạy ta nhìn vào trong tĩnh lặng
“Hiện tại” là nơi duy nhất thật thôi
Mọi muộn phiền chỉ là lớp suy nghĩ
Khi buông ra thì tất cả lặng trôi
Có những cuốn sách không chỉ để đọc
Mà để ta cảm nhận ở trong lòng
Mỗi dòng chữ như một lần nhắc nhở
Rằng bình yên luôn ở sẵn bên trong
Thiền không là trốn khỏi đời đau khổ
Mà là nhìn đau khổ với trái tim yên
Không chống lại cũng không còn phán xét
Chỉ còn sự hiểu biết ở dưới lòng
Khi tâm lặng thì mọi thứ trong sáng
Không còn xô bồ bởi những nỗi lo
Và con người bắt đầu nhìn rõ hơn
Những gì từ lâu vẫn bị che mờ
Tĩnh lặng không phải là sự trống rỗng
Mà là không gian để thấy chính mình
Khi bên trong không còn nhiều tiếng ồn
Thì sự sống trở nên rất thiêng linh
Và khi con người trở về với tĩnh lặng
Không còn chạy theo những ảo tưởng xa
Thì giữa cuộc đời đầy dòng chuyển động
Họ vẫn bình yên giữa chính lòng ta
HNI 23/6
BÀI THƠ CHƯƠNG 30: SÁCH VỀ THIỀN VÀ CHỮA LÀNH
Thiền – hành trình trở về sự tĩnh lặng bên trong
Con người sống giữa muôn dòng ồn ào
Tâm trí bị kéo đi không ngừng nghỉ
Giữa thế giới đầy thông tin xô bờ
Có những lúc lòng người trở nên chán chỉ
Không phải thiếu thốn mà là quá đầy
Quá nhiều suy nghĩ không ngừng chạy qua
Nên thiền không phải rời bỏ cuộc sống
Mà là quay về nhìn lại chính ta
Thiền không phải ngừng suy nghĩ trong đầu
Mà là nhìn chúng qua một lớp xa hơn
Suy nghĩ đến rồi đi như mây trắng
Nhưng không còn trói buộc cả tâm hồn
Có một phần trong ta luôn quan sát
Lặng im nhưng không bao giờ biến mất
Khi nhận ra điều này trong từng giây
Con người bắt đầu tự do thật sự
Chữa lành không phải xoá đi quá khứ
Mà là dám nhìn thẳng những vết thương
Không trốn tránh cũng không phán xét
Chỉ để cho nó tồn tại bình thường
Cảm xúc không sai cũng không đúng
Chỉ là dấu vết của những thời qua
Khi ta chấp nhận mà không chống lại
Thì vết thương dần cũng sẽ nhạt nhoà
Chánh niệm là sống trong từng khoảnh khắc
Không trôi về quá khứ cũ xa xôi
Không lo lắng cho tương lai chưa đến
Chỉ còn hiện tại đang thở đang ngồi
Khi bước đi cũng thành một trải nghiệm
Khi hơi thở cũng trở nên rõ ràng
Tâm trí chậm lại như dòng nước lặng
Và cuộc đời không còn quá vội vàng
Buông bỏ không phải rời xa cuộc sống
Mà là không nắm chặt quá chặt điều gì
Vì càng cố giữ càng dễ mất thăng bằng
Càng thả lỏng tâm hồn càng nhẹ đi
Có những thứ không thể nào kiểm soát
Nhưng ta vẫn cứ muốn giữ trong tay
Khi học được cách chấp nhận tất cả
Thì bình yên tự khắc đến từng ngày
Thiền không ở xa mà trong đời sống
Trong từng hơi thở, bước chân, ánh nhìn
Không cần ngồi lâu giữa non cùng nước
Chỉ cần trở về với chính tâm mình
Khi nhận ra cảm xúc đang dậy lên
Nhưng không bị kéo theo dòng cuốn chạy
Ấy là khi thiền không còn lý thuyết
Mà trở thành một phần sống mỗi ngày
Sách dạy ta nhìn vào trong tĩnh lặng
“Hiện tại” là nơi duy nhất thật thôi
Mọi muộn phiền chỉ là lớp suy nghĩ
Khi buông ra thì tất cả lặng trôi
Có những cuốn sách không chỉ để đọc
Mà để ta cảm nhận ở trong lòng
Mỗi dòng chữ như một lần nhắc nhở
Rằng bình yên luôn ở sẵn bên trong
Thiền không là trốn khỏi đời đau khổ
Mà là nhìn đau khổ với trái tim yên
Không chống lại cũng không còn phán xét
Chỉ còn sự hiểu biết ở dưới lòng
Khi tâm lặng thì mọi thứ trong sáng
Không còn xô bồ bởi những nỗi lo
Và con người bắt đầu nhìn rõ hơn
Những gì từ lâu vẫn bị che mờ
Tĩnh lặng không phải là sự trống rỗng
Mà là không gian để thấy chính mình
Khi bên trong không còn nhiều tiếng ồn
Thì sự sống trở nên rất thiêng linh
Và khi con người trở về với tĩnh lặng
Không còn chạy theo những ảo tưởng xa
Thì giữa cuộc đời đầy dòng chuyển động
Họ vẫn bình yên giữa chính lòng ta