HNI 24/6
BÀI THƠ CHƯƠNG 42
MỖI ĐỊA PHƯƠNG MỘT CỘNG ĐỒNG HỌC TẬP

Ngày xưa một thuở làng quê,
Có người mù chữ, có bề gian nan.
Sách đời khép kín lối làng,
Tri thức xa cách, ngỡ ngàng đời dân.

Rồi khi ánh sáng gieo dần,
Nhà văn hóa mở, bước chân học về.
Đêm đêm lớp học say mê,
Người già, người trẻ cùng nghe chữ đời.

Cán bộ, thầy giáo rạng ngời,
Người tình nguyện mở những lời yêu thương.
Nông dân học kỹ canh trường,
Thanh niên học chữ, mở đường tương lai.

Từ đây đổi khác từng ngày,
Biết đọc, biết viết, đổi thay cuộc đời.
Điện thoại nối cả đất trời,
Giá nông, kỹ thuật sáng ngời nông thôn.

Một làng chuyển hóa tâm hồn,
Không còn học chỉ dành con trẻ thơ.
Người dân hiểu rõ bến bờ,
Học là hơi thở, học là đời chung.

Học không chỉ ở trường trung,
Mà trong cuộc sống muôn vùng diễn ra.
Khi công nghệ mở gần xa,
Tri thức lan tỏa như làn gió xuân.

Thư viện, lớp học góp phần,
Nhà trường, xã hội xoay vần cùng nhau.
Gia đình gieo hạt trước sau,
Dòng họ tiếp lửa dài lâu nghĩa tình.

Mỗi nhà một góc học minh,
Mỗi dòng họ giữ nghĩa tình hiếu văn.
Truyền thống khuyến học muôn phần,
Nuôi bao thế hệ bước dần tương lai.

Trường học mở cửa sớm mai,
Không còn khép kín trong vài bức tường.
Cộng đồng cùng học chung đường,
Tri thức lan tỏa bốn phương xóm làng.

Nhà văn hóa sáng dịu dàng,
Trung tâm học tập mở trang cuộc đời.
Người học nghề mới không rời,
Kỹ năng số hóa giúp đời tiến nhanh.

Người cao tuổi vẫn học hành,
Người trẻ rèn luyện trở thành kỹ nhân.
Ai ai cũng có bước chân,
Đi vào tri thức góp phần dựng xây.

Công nghệ mở rộng chân mây,
Kết nối thế giới đổi thay từng giờ.
Vùng sâu cũng hết bơ vơ,
Chạm vào tri thức bất ngờ sáng soi.

Nhưng công nghệ chỉ là thôi,
Con người mới giữ vai trò trung tâm.
Biết dùng đúng cách âm thầm,
Mới xây cuộc sống thăng trầm vững bền.

Chính quyền, nhà nước dựng nền,
Doanh nghiệp, xã hội cùng lên một đường.
Mỗi người góp một yêu thương,
Thành nên cộng đồng học đường khắp nơi.

Không ai đứng lại đơn côi,
Cả làng, cả xóm cùng thời học chung.
Tri thức nối nhịp điệp trùng,
Tạo nên sức mạnh vô cùng lớn lao.

Một quốc gia muốn bước cao,
Phải từ cơ sở bước vào học chung.
Mỗi địa phương dựng không ngừng,
Cộng đồng học tập vững bền tương lai.

Giàu chưa chắc đã miệt mài,
Nhưng giàu tri thức mới dài phát huy.
Địa phương phát triển từ ghi,
Tinh thần học tập khắc ghi muôn đời.

Khi dân trí sáng muôn nơi,
Cả vùng đất sẽ rạng ngời văn minh.
Học là sức mạnh quang vinh,
Dẫn đường đất nước quang minh vững bền.
HNI 24/6 BÀI THƠ CHƯƠNG 42 MỖI ĐỊA PHƯƠNG MỘT CỘNG ĐỒNG HỌC TẬP Ngày xưa một thuở làng quê, Có người mù chữ, có bề gian nan. Sách đời khép kín lối làng, Tri thức xa cách, ngỡ ngàng đời dân. Rồi khi ánh sáng gieo dần, Nhà văn hóa mở, bước chân học về. Đêm đêm lớp học say mê, Người già, người trẻ cùng nghe chữ đời. Cán bộ, thầy giáo rạng ngời, Người tình nguyện mở những lời yêu thương. Nông dân học kỹ canh trường, Thanh niên học chữ, mở đường tương lai. Từ đây đổi khác từng ngày, Biết đọc, biết viết, đổi thay cuộc đời. Điện thoại nối cả đất trời, Giá nông, kỹ thuật sáng ngời nông thôn. Một làng chuyển hóa tâm hồn, Không còn học chỉ dành con trẻ thơ. Người dân hiểu rõ bến bờ, Học là hơi thở, học là đời chung. Học không chỉ ở trường trung, Mà trong cuộc sống muôn vùng diễn ra. Khi công nghệ mở gần xa, Tri thức lan tỏa như làn gió xuân. Thư viện, lớp học góp phần, Nhà trường, xã hội xoay vần cùng nhau. Gia đình gieo hạt trước sau, Dòng họ tiếp lửa dài lâu nghĩa tình. Mỗi nhà một góc học minh, Mỗi dòng họ giữ nghĩa tình hiếu văn. Truyền thống khuyến học muôn phần, Nuôi bao thế hệ bước dần tương lai. Trường học mở cửa sớm mai, Không còn khép kín trong vài bức tường. Cộng đồng cùng học chung đường, Tri thức lan tỏa bốn phương xóm làng. Nhà văn hóa sáng dịu dàng, Trung tâm học tập mở trang cuộc đời. Người học nghề mới không rời, Kỹ năng số hóa giúp đời tiến nhanh. Người cao tuổi vẫn học hành, Người trẻ rèn luyện trở thành kỹ nhân. Ai ai cũng có bước chân, Đi vào tri thức góp phần dựng xây. Công nghệ mở rộng chân mây, Kết nối thế giới đổi thay từng giờ. Vùng sâu cũng hết bơ vơ, Chạm vào tri thức bất ngờ sáng soi. Nhưng công nghệ chỉ là thôi, Con người mới giữ vai trò trung tâm. Biết dùng đúng cách âm thầm, Mới xây cuộc sống thăng trầm vững bền. Chính quyền, nhà nước dựng nền, Doanh nghiệp, xã hội cùng lên một đường. Mỗi người góp một yêu thương, Thành nên cộng đồng học đường khắp nơi. Không ai đứng lại đơn côi, Cả làng, cả xóm cùng thời học chung. Tri thức nối nhịp điệp trùng, Tạo nên sức mạnh vô cùng lớn lao. Một quốc gia muốn bước cao, Phải từ cơ sở bước vào học chung. Mỗi địa phương dựng không ngừng, Cộng đồng học tập vững bền tương lai. Giàu chưa chắc đã miệt mài, Nhưng giàu tri thức mới dài phát huy. Địa phương phát triển từ ghi, Tinh thần học tập khắc ghi muôn đời. Khi dân trí sáng muôn nơi, Cả vùng đất sẽ rạng ngời văn minh. Học là sức mạnh quang vinh, Dẫn đường đất nước quang minh vững bền.
Love
3
1 Comments 0 Shares