HNI 24/6/2026
THƠ LỤC BÁT
PHẦN IX: TẦM NHÌN 1000 NĂM
CHƯƠNG 42: XÃ HỘI HẠNH PHÚC VÀ VĂN MINH
Ngàn năm dựng nước cha ông
Ước mong đất Việt non sông yên bình
Không riêng giàu có phồn vinh
Mà dân hạnh phúc nghĩa tình dài lâu
Xã hội đẹp tựa nhịp cầu
Nối bao thế hệ trước sau một lòng
Con người sống giữa yêu thương
Biết điều nhân nghĩa trên đường tương lai
Hạnh phúc không ở tiền tài
Mà trong cuộc sống mỗi ngày bình yên
Gia đình ấm áp dịu hiền
Tiếng cười con trẻ nối liền niềm vui
Ông bà khỏe mạnh yêu đời
Cháu con hiếu thảo rạng ngời gia phong
Ngoài kia phố xá đông người
Vẫn còn nhân ái giữa đời với nhau
Gặp nhau một tiếng chào câu
Trao nhau nụ cười đậm màu chân tâm
Văn minh từ những điều gần
Từ lời ứng xử ân cần mỗi ngày
Từ khiêm tốn, từ thẳng ngay
Từ lòng trung thực dựng xây cộng đồng
Giáo dục như ánh bình minh
Soi đường tri thức cho mình lớn lên
Mỗi người học tập chuyên cần
Mở mang hiểu biết dựng nền tương lai
Học để sáng tạo mỗi ngày
Học để phụng sự dựng xây nước nhà
Thầy cô như những đóa hoa
Ươm bao thế hệ vươn ra biển trời
Thanh niên mang chí cao vời
Đem tài năng trẻ góp đời mai sau
Công bằng là những nhịp cầu
Để ai cũng có cơ hội vươn lên
Dù nơi đồng ruộng xa xôi
Hay nơi thành phố sáng ngời đèn hoa
Đều được học tập như nhau
Đều được chăm sóc trước sau vẹn toàn
Một xã hội thật huy hoàng
Là khi cơ hội mở mang cho người
Không ai bị bỏ giữa đời
Không ai lẻ bóng chơi vơi một mình
Công nghệ phát triển văn minh
Phục vụ cuộc sống nhân sinh tốt lành
Máy móc hiện đại đồng hành
Giúp cho công việc vận hành nhẹ hơn
Nhưng dù thế giới đổi dời
Trái tim nhân ái vẫn ngời sáng trong
Bởi điều quý giá nhất không
Là tình người giữa cộng đồng hôm nay
Môi trường xanh đẹp từng ngày
Là điều cần giữ cho mai sau này
Rừng xanh phủ khắp non dài
Biển xanh giữ mãi tương lai giống nòi
Dòng sông trong vắt đầy vơi
Mang nguồn sự sống cho đời nở hoa
Việt Nam đất nước chúng ta
Ngàn năm gìn giữ đậm đà nghĩa nhân
Một dân tộc biết chuyên cần
Biết yêu lao động, biết cần học chăm
Một dân tộc trọng lương tâm
Sẽ luôn tiến bước trăm năm vững bền
Hạnh phúc chẳng ở bạc tiền
Mà trong cuộc sống bình yên mỗi ngày
Trong lòng nhân ái trao tay
Trong tình đoàn kết dựng xây cộng đồng
Ngàn năm đất nước non sông
Sẽ thêm rực rỡ nếu cùng đồng tâm
Mỗi người góp một phần mình
Tạo nên xã hội văn minh sáng ngời
Cho dân hạnh phúc muôn đời
Cho đời con cháu thảnh thơi an hòa
Cho quê hương Việt chúng ta
Trở thành đất nước nở hoa nhân tình
Ngàn năm vẫn mãi quang vinh
Bởi nền hạnh phúc văn minh bền lâu.
THƠ LỤC BÁT
PHẦN IX: TẦM NHÌN 1000 NĂM
CHƯƠNG 42: XÃ HỘI HẠNH PHÚC VÀ VĂN MINH
Ngàn năm dựng nước cha ông
Ước mong đất Việt non sông yên bình
Không riêng giàu có phồn vinh
Mà dân hạnh phúc nghĩa tình dài lâu
Xã hội đẹp tựa nhịp cầu
Nối bao thế hệ trước sau một lòng
Con người sống giữa yêu thương
Biết điều nhân nghĩa trên đường tương lai
Hạnh phúc không ở tiền tài
Mà trong cuộc sống mỗi ngày bình yên
Gia đình ấm áp dịu hiền
Tiếng cười con trẻ nối liền niềm vui
Ông bà khỏe mạnh yêu đời
Cháu con hiếu thảo rạng ngời gia phong
Ngoài kia phố xá đông người
Vẫn còn nhân ái giữa đời với nhau
Gặp nhau một tiếng chào câu
Trao nhau nụ cười đậm màu chân tâm
Văn minh từ những điều gần
Từ lời ứng xử ân cần mỗi ngày
Từ khiêm tốn, từ thẳng ngay
Từ lòng trung thực dựng xây cộng đồng
Giáo dục như ánh bình minh
Soi đường tri thức cho mình lớn lên
Mỗi người học tập chuyên cần
Mở mang hiểu biết dựng nền tương lai
Học để sáng tạo mỗi ngày
Học để phụng sự dựng xây nước nhà
Thầy cô như những đóa hoa
Ươm bao thế hệ vươn ra biển trời
Thanh niên mang chí cao vời
Đem tài năng trẻ góp đời mai sau
Công bằng là những nhịp cầu
Để ai cũng có cơ hội vươn lên
Dù nơi đồng ruộng xa xôi
Hay nơi thành phố sáng ngời đèn hoa
Đều được học tập như nhau
Đều được chăm sóc trước sau vẹn toàn
Một xã hội thật huy hoàng
Là khi cơ hội mở mang cho người
Không ai bị bỏ giữa đời
Không ai lẻ bóng chơi vơi một mình
Công nghệ phát triển văn minh
Phục vụ cuộc sống nhân sinh tốt lành
Máy móc hiện đại đồng hành
Giúp cho công việc vận hành nhẹ hơn
Nhưng dù thế giới đổi dời
Trái tim nhân ái vẫn ngời sáng trong
Bởi điều quý giá nhất không
Là tình người giữa cộng đồng hôm nay
Môi trường xanh đẹp từng ngày
Là điều cần giữ cho mai sau này
Rừng xanh phủ khắp non dài
Biển xanh giữ mãi tương lai giống nòi
Dòng sông trong vắt đầy vơi
Mang nguồn sự sống cho đời nở hoa
Việt Nam đất nước chúng ta
Ngàn năm gìn giữ đậm đà nghĩa nhân
Một dân tộc biết chuyên cần
Biết yêu lao động, biết cần học chăm
Một dân tộc trọng lương tâm
Sẽ luôn tiến bước trăm năm vững bền
Hạnh phúc chẳng ở bạc tiền
Mà trong cuộc sống bình yên mỗi ngày
Trong lòng nhân ái trao tay
Trong tình đoàn kết dựng xây cộng đồng
Ngàn năm đất nước non sông
Sẽ thêm rực rỡ nếu cùng đồng tâm
Mỗi người góp một phần mình
Tạo nên xã hội văn minh sáng ngời
Cho dân hạnh phúc muôn đời
Cho đời con cháu thảnh thơi an hòa
Cho quê hương Việt chúng ta
Trở thành đất nước nở hoa nhân tình
Ngàn năm vẫn mãi quang vinh
Bởi nền hạnh phúc văn minh bền lâu.
HNI 24/6/2026
THƠ LỤC BÁT
PHẦN IX: TẦM NHÌN 1000 NĂM
CHƯƠNG 42: XÃ HỘI HẠNH PHÚC VÀ VĂN MINH
Ngàn năm dựng nước cha ông
Ước mong đất Việt non sông yên bình
Không riêng giàu có phồn vinh
Mà dân hạnh phúc nghĩa tình dài lâu
Xã hội đẹp tựa nhịp cầu
Nối bao thế hệ trước sau một lòng
Con người sống giữa yêu thương
Biết điều nhân nghĩa trên đường tương lai
Hạnh phúc không ở tiền tài
Mà trong cuộc sống mỗi ngày bình yên
Gia đình ấm áp dịu hiền
Tiếng cười con trẻ nối liền niềm vui
Ông bà khỏe mạnh yêu đời
Cháu con hiếu thảo rạng ngời gia phong
Ngoài kia phố xá đông người
Vẫn còn nhân ái giữa đời với nhau
Gặp nhau một tiếng chào câu
Trao nhau nụ cười đậm màu chân tâm
Văn minh từ những điều gần
Từ lời ứng xử ân cần mỗi ngày
Từ khiêm tốn, từ thẳng ngay
Từ lòng trung thực dựng xây cộng đồng
Giáo dục như ánh bình minh
Soi đường tri thức cho mình lớn lên
Mỗi người học tập chuyên cần
Mở mang hiểu biết dựng nền tương lai
Học để sáng tạo mỗi ngày
Học để phụng sự dựng xây nước nhà
Thầy cô như những đóa hoa
Ươm bao thế hệ vươn ra biển trời
Thanh niên mang chí cao vời
Đem tài năng trẻ góp đời mai sau
Công bằng là những nhịp cầu
Để ai cũng có cơ hội vươn lên
Dù nơi đồng ruộng xa xôi
Hay nơi thành phố sáng ngời đèn hoa
Đều được học tập như nhau
Đều được chăm sóc trước sau vẹn toàn
Một xã hội thật huy hoàng
Là khi cơ hội mở mang cho người
Không ai bị bỏ giữa đời
Không ai lẻ bóng chơi vơi một mình
Công nghệ phát triển văn minh
Phục vụ cuộc sống nhân sinh tốt lành
Máy móc hiện đại đồng hành
Giúp cho công việc vận hành nhẹ hơn
Nhưng dù thế giới đổi dời
Trái tim nhân ái vẫn ngời sáng trong
Bởi điều quý giá nhất không
Là tình người giữa cộng đồng hôm nay
Môi trường xanh đẹp từng ngày
Là điều cần giữ cho mai sau này
Rừng xanh phủ khắp non dài
Biển xanh giữ mãi tương lai giống nòi
Dòng sông trong vắt đầy vơi
Mang nguồn sự sống cho đời nở hoa
Việt Nam đất nước chúng ta
Ngàn năm gìn giữ đậm đà nghĩa nhân
Một dân tộc biết chuyên cần
Biết yêu lao động, biết cần học chăm
Một dân tộc trọng lương tâm
Sẽ luôn tiến bước trăm năm vững bền
Hạnh phúc chẳng ở bạc tiền
Mà trong cuộc sống bình yên mỗi ngày
Trong lòng nhân ái trao tay
Trong tình đoàn kết dựng xây cộng đồng
Ngàn năm đất nước non sông
Sẽ thêm rực rỡ nếu cùng đồng tâm
Mỗi người góp một phần mình
Tạo nên xã hội văn minh sáng ngời
Cho dân hạnh phúc muôn đời
Cho đời con cháu thảnh thơi an hòa
Cho quê hương Việt chúng ta
Trở thành đất nước nở hoa nhân tình
Ngàn năm vẫn mãi quang vinh
Bởi nền hạnh phúc văn minh bền lâu.