HNI 24/6
BÀI THƠ CHƯƠNG 45

ĐỌC SÁCH MỖI NGÀY – CON ĐƯỜNG ĐẾN CUỘC SỐNG KHỎE MẠNH, HẠNH PHÚC VÀ TRƯỜNG THỌ

Có ông già giữa xóm quê,
Tuổi ngoài tám chục vẫn về minh thông.
Sáng ra đi bộ thong dong,
Trà thơm, sách mở, tâm hồng an nhiên.

Mỗi ngày đọc một trang hiền,
Không nhiều nhưng giữ triền miên tháng ngày.
Con cháu hỏi chuyện nơi này:
“Ông không mệt mỏi đêm ngày đọc sao?”

Ông cười, giọng nhẹ như sao:
“Không đọc đầu óc già mau hơn nhiều.”
Một đời tri thức nâng niu,
Sách là hơi thở sớm chiều của tâm.

Não như cơ bắp âm thầm,
Không dùng sẽ yếu, âm trầm phai dần.
Đọc là rèn luyện tinh thần,
Ghi nhớ, suy luận, xoay vần ý sâu.

Tưởng tượng thế giới nhiệm màu,
Kết nối ý tưởng dài lâu trong đầu.
Mỗi trang sách mở nhịp cầu,
Giữ cho trí tuệ bền lâu tháng ngày.

Giữa đời áp lực tràn đầy,
Mạng xã hội cuốn đổi thay từng giờ.
Tâm người dễ bị ngẩn ngơ,
Căng như dây kéo, bơ phờ lo âu.

Nhưng khi mở sách nhiệm màu,
Tâm như lắng xuống, nhiệm mầu bình yên.
Mười lăm phút cũng dịu phiền,
Như dòng suối mát ru miên muộn phiền.

Sách như thiền giữa nhân gian,
Không cần tĩnh tọa vẫn an tâm mình.
Mỗi dòng chữ mở hành trình,
Đưa người thoát khỏi lặng thinh lo toan.

Người đọc sách sống dịu dàng,
Tâm hồn phong phú nhẹ nhàng thảnh thơi.
Hiểu thêm bao kiếp con người,
Biết thương, biết cảm giữa đời rộng sâu.

Không còn góc nhìn một màu,
Mà trong đa diện nhiệm mầu nhân sinh.
Sống qua nhiều cuộc đời mình,
Trong trang sách nhỏ hóa hình bao mơ.

Hạnh phúc không phải bất ngờ,
Mà là sâu lắng từng giờ tích gom.
Không ồn ào giữa phố phường,
Mà là tĩnh tại trong hồn người ta.

Đọc nhiều trí nhớ nở hoa,
Giảm đi suy thoái tuổi già âm thầm.
Não luôn vận động âm thầm,
Giữ cho minh mẫn tháng năm dài lâu.

Không chỉ trí nhớ nhiệm mầu,
Mà còn sức khỏe tinh thần vững hơn.
Giảm đi trầm cảm cô đơn,
Giúp người già giữ nguồn cơn sống đầy.

Tuổi thọ chẳng chỉ năm dài,
Mà là chất lượng mỗi ngày sống qua.
Tám mươi nhưng trí sáng ngà,
Hơn người sáu chục mà sa tinh thần.

Đọc sách không phải một lần,
Mà là thói quen dần dần mỗi hôm.
Mười phút cũng đủ vun trồng,
Kiến thức tích lại thành dòng thời gian.

Giọt nước nhỏ giữa đá tan,
Tri thức cũng vậy nhẹ nhàng thấm sâu.
Không cần vội vã ban đầu,
Chỉ cần bền bỉ dài lâu giữ mình.

Trong thời số hóa xoay vần,
Điện thoại cuốn lấy tinh thần con người.
HNI 24/6 BÀI THƠ CHƯƠNG 45 ĐỌC SÁCH MỖI NGÀY – CON ĐƯỜNG ĐẾN CUỘC SỐNG KHỎE MẠNH, HẠNH PHÚC VÀ TRƯỜNG THỌ Có ông già giữa xóm quê, Tuổi ngoài tám chục vẫn về minh thông. Sáng ra đi bộ thong dong, Trà thơm, sách mở, tâm hồng an nhiên. Mỗi ngày đọc một trang hiền, Không nhiều nhưng giữ triền miên tháng ngày. Con cháu hỏi chuyện nơi này: “Ông không mệt mỏi đêm ngày đọc sao?” Ông cười, giọng nhẹ như sao: “Không đọc đầu óc già mau hơn nhiều.” Một đời tri thức nâng niu, Sách là hơi thở sớm chiều của tâm. Não như cơ bắp âm thầm, Không dùng sẽ yếu, âm trầm phai dần. Đọc là rèn luyện tinh thần, Ghi nhớ, suy luận, xoay vần ý sâu. Tưởng tượng thế giới nhiệm màu, Kết nối ý tưởng dài lâu trong đầu. Mỗi trang sách mở nhịp cầu, Giữ cho trí tuệ bền lâu tháng ngày. Giữa đời áp lực tràn đầy, Mạng xã hội cuốn đổi thay từng giờ. Tâm người dễ bị ngẩn ngơ, Căng như dây kéo, bơ phờ lo âu. Nhưng khi mở sách nhiệm màu, Tâm như lắng xuống, nhiệm mầu bình yên. Mười lăm phút cũng dịu phiền, Như dòng suối mát ru miên muộn phiền. Sách như thiền giữa nhân gian, Không cần tĩnh tọa vẫn an tâm mình. Mỗi dòng chữ mở hành trình, Đưa người thoát khỏi lặng thinh lo toan. Người đọc sách sống dịu dàng, Tâm hồn phong phú nhẹ nhàng thảnh thơi. Hiểu thêm bao kiếp con người, Biết thương, biết cảm giữa đời rộng sâu. Không còn góc nhìn một màu, Mà trong đa diện nhiệm mầu nhân sinh. Sống qua nhiều cuộc đời mình, Trong trang sách nhỏ hóa hình bao mơ. Hạnh phúc không phải bất ngờ, Mà là sâu lắng từng giờ tích gom. Không ồn ào giữa phố phường, Mà là tĩnh tại trong hồn người ta. Đọc nhiều trí nhớ nở hoa, Giảm đi suy thoái tuổi già âm thầm. Não luôn vận động âm thầm, Giữ cho minh mẫn tháng năm dài lâu. Không chỉ trí nhớ nhiệm mầu, Mà còn sức khỏe tinh thần vững hơn. Giảm đi trầm cảm cô đơn, Giúp người già giữ nguồn cơn sống đầy. Tuổi thọ chẳng chỉ năm dài, Mà là chất lượng mỗi ngày sống qua. Tám mươi nhưng trí sáng ngà, Hơn người sáu chục mà sa tinh thần. Đọc sách không phải một lần, Mà là thói quen dần dần mỗi hôm. Mười phút cũng đủ vun trồng, Kiến thức tích lại thành dòng thời gian. Giọt nước nhỏ giữa đá tan, Tri thức cũng vậy nhẹ nhàng thấm sâu. Không cần vội vã ban đầu, Chỉ cần bền bỉ dài lâu giữ mình. Trong thời số hóa xoay vần, Điện thoại cuốn lấy tinh thần con người.
Like
Wow
Love
9
0 Comments 0 Shares