HNI 24/6
BÀI THƠ CHƯƠNG 44

TẦM NHÌN 100 NĂM CHO THẾ HỆ TƯƠNG LAI

Có buổi họp nhỏ trầm ngâm,
GDP, công nghệ, trăm phần báo tin.
Con số trải rộng hành trình,
Mà lòng người vẫn lặng thinh suy tư.

Một ông già chậm từ từ,
Hỏi câu khiến cả phòng dưng lặng im:
“Trăm năm nữa sẽ giữ gìn,
Chúng ta để lại niềm tin gì nào?”

Một bức thư cũ trao trao,
Từ thời xa xưa gửi vào hiện nay.
Rằng đời không chỉ dựng xây,
Mà còn để lại tháng ngày cho sau.

Phát triển chẳng chỉ giàu mau,
Mà là di sản dài lâu con người.
Để khi khép lại một đời,
Vẫn còn giá trị sáng ngời mai sau.

Trăm năm tầm nhìn nhiệm màu,
Không là dự báo trước sau rõ ràng.
Mà là nền tảng vững vàng,
Cho dân tộc bước thênh thang dài lâu.

Con người là gốc thâm sâu,
Tri thức, đạo đức cùng nhau vun bồi.
Sức khỏe giữ vững cuộc đời,
Tư duy thích ứng đổi thời tương lai.

Tri thức mở rộng miệt mài,
Không còn giới hạn một vài biên cương.
Dữ liệu mở khắp muôn phương,
AI, thư viện dẫn đường nhân sinh.

Công nghệ hỗ trợ hành trình,
Nhưng người mới giữ phần tinh cốt hồn.
Sáng tạo, đạo đức, tâm hồn,
Mới là giá trị trường tồn nhân gian.

Môi trường xanh giữ ngập tràn,
Không gian sinh thái nhẹ nhàng thở chung.
Phát triển không phá tận cùng,
Mà là cân bằng đi cùng thiên nhiên.

Thể chế thích ứng vững bền,
Không cứng, không khép mà nên linh hoạt.
Giữ điều cốt lõi không nhạt,
Mà luôn thay đổi hợp thời vận xoay.

Giáo dục chuyển hóa từng ngày,
Không còn nhồi nhét tháng ngày thuộc ghi.
Mà là học cách tư duy,
Học cho cuộc sống lâu dài tương lai.

Trường không chỉ bảng đen phai,
Mà là hệ sinh thái dài học sâu.
Thầy là người dẫn qua cầu,
Trò là chủ thể nhiệm mầu sáng lên.

Công nghệ đổi mới nối liền,
Nhưng không thay thế con người sáng tạo.
Trí tuệ nhân tạo nhiệm màu,
Nhưng người định hướng trước sau vẫn là.

Văn hóa giữ lấy quốc gia,
Không hòa tan giữa phong ba hội nhập.
Hiện đại nhưng vẫn đậm đà,
Hồn dân tộc vẫn ngân nga tháng ngày.

Trăm năm là nối dài tay,
Giữa bao thế hệ dựng xây nối liền.
Hôm nay không sống riêng mình,
Mà còn gieo hạt cho nghìn mai sau.

Không chỉ đạt được bao lâu,
Mà là để lại sâu sâu điều gì.
Di sản chẳng phải kim thì,
Mà là con người biết nghĩ, biết xây.

Một dân tộc vững hôm nay,
Là dân tộc biết nhìn dài trăm năm.
Không vì lợi ích ngắn tầm,
Mà vì tương lai âm thầm bền lâu.

Tầm nhìn không chỉ xa sâu,
HNI 24/6 BÀI THƠ CHƯƠNG 44 TẦM NHÌN 100 NĂM CHO THẾ HỆ TƯƠNG LAI Có buổi họp nhỏ trầm ngâm, GDP, công nghệ, trăm phần báo tin. Con số trải rộng hành trình, Mà lòng người vẫn lặng thinh suy tư. Một ông già chậm từ từ, Hỏi câu khiến cả phòng dưng lặng im: “Trăm năm nữa sẽ giữ gìn, Chúng ta để lại niềm tin gì nào?” Một bức thư cũ trao trao, Từ thời xa xưa gửi vào hiện nay. Rằng đời không chỉ dựng xây, Mà còn để lại tháng ngày cho sau. Phát triển chẳng chỉ giàu mau, Mà là di sản dài lâu con người. Để khi khép lại một đời, Vẫn còn giá trị sáng ngời mai sau. Trăm năm tầm nhìn nhiệm màu, Không là dự báo trước sau rõ ràng. Mà là nền tảng vững vàng, Cho dân tộc bước thênh thang dài lâu. Con người là gốc thâm sâu, Tri thức, đạo đức cùng nhau vun bồi. Sức khỏe giữ vững cuộc đời, Tư duy thích ứng đổi thời tương lai. Tri thức mở rộng miệt mài, Không còn giới hạn một vài biên cương. Dữ liệu mở khắp muôn phương, AI, thư viện dẫn đường nhân sinh. Công nghệ hỗ trợ hành trình, Nhưng người mới giữ phần tinh cốt hồn. Sáng tạo, đạo đức, tâm hồn, Mới là giá trị trường tồn nhân gian. Môi trường xanh giữ ngập tràn, Không gian sinh thái nhẹ nhàng thở chung. Phát triển không phá tận cùng, Mà là cân bằng đi cùng thiên nhiên. Thể chế thích ứng vững bền, Không cứng, không khép mà nên linh hoạt. Giữ điều cốt lõi không nhạt, Mà luôn thay đổi hợp thời vận xoay. Giáo dục chuyển hóa từng ngày, Không còn nhồi nhét tháng ngày thuộc ghi. Mà là học cách tư duy, Học cho cuộc sống lâu dài tương lai. Trường không chỉ bảng đen phai, Mà là hệ sinh thái dài học sâu. Thầy là người dẫn qua cầu, Trò là chủ thể nhiệm mầu sáng lên. Công nghệ đổi mới nối liền, Nhưng không thay thế con người sáng tạo. Trí tuệ nhân tạo nhiệm màu, Nhưng người định hướng trước sau vẫn là. Văn hóa giữ lấy quốc gia, Không hòa tan giữa phong ba hội nhập. Hiện đại nhưng vẫn đậm đà, Hồn dân tộc vẫn ngân nga tháng ngày. Trăm năm là nối dài tay, Giữa bao thế hệ dựng xây nối liền. Hôm nay không sống riêng mình, Mà còn gieo hạt cho nghìn mai sau. Không chỉ đạt được bao lâu, Mà là để lại sâu sâu điều gì. Di sản chẳng phải kim thì, Mà là con người biết nghĩ, biết xây. Một dân tộc vững hôm nay, Là dân tộc biết nhìn dài trăm năm. Không vì lợi ích ngắn tầm, Mà vì tương lai âm thầm bền lâu. Tầm nhìn không chỉ xa sâu,
Like
Love
Wow
Angry
9
0 Comments 0 Shares