HNI 26/6
THƠ LỤC BÁT
TỪ CẬU BÉ MIỀN QUÊ ĐẾN GIẤC MƠ LỚN
Sinh ra nơi chốn đồng quê
Tuổi thơ chân đất đi về nắng mưa.
Bờ tre, ruộng lúa sớm trưa
Nuôi bao khát vọng vẫn chưa phai nhòa.
Nhà nghèo chẳng phải phong ba
Ngăn người tiến bước vượt qua chính mình.
Dẫu cho cuộc sống gập ghềnh
Trong tim vẫn giữ niềm tin sáng ngời.
Cậu bé năm ấy giữa đời
Mơ về chân trời rộng lớn mai sau.
Ngước nhìn mây trắng trên cao
Ước mơ cháy bỏng dâng trào trong tim.
Biết rằng cuộc sống lặng im
Sẽ không thay đổi nếu mình đứng yên.
Nên luôn cố gắng cần chuyên
Ngày đêm học hỏi chẳng phiền khó khăn.
Đường đời lắm nỗi nhọc nhằn
Có khi vấp ngã trăm lần vẫn đi.
Niềm tin là ánh dương kia
Soi đường dẫn lối bước đi vững vàng.
Ai rồi cũng phải gian nan
Muốn thành công lớn phải mang chí bền.
Không ai sinh đã ở trên
Mọi điều bắt đầu từ nền móng sâu.
Từ bao giọt mồ hôi rơi
Ươm nên hy vọng giữa đời gian lao.
Cậu bé mang giấc mơ cao
Tin rằng nghèo khó chẳng nào mãi đâu.
Hôm nay gieo hạt thật sâu
Ngày mai sẽ gặt mùa màu thành công.
Đường xa chẳng ngại núi sông
Chỉ sợ ý chí trong lòng nhạt phai.
Mỗi ngày tiến một bước dài
Dẫu chậm vẫn cứ miệt mài tiến lên.
Học từ sách vở bạn hiền
Học từ thất bại, ưu phiền đã qua.
Chính nghèo khó dạy người ta
Biết yêu lao động, biết là sẻ chia.
Chính quê hương những sớm khuya
Cho thêm nghị lực bước đi vào đời.
Từ miền quê nhỏ xa xôi
Vẫn nuôi khát vọng đổi đời lớn lao.
Giấc mơ chẳng ở trên cao
Mà từ hành động mỗi ngày dựng xây.
Nếu còn tin ở ngày mai
Thì không giới hạn nào ngăn bước mình.
Mỗi người đều có hành trình
Từ nơi bình dị vươn mình bay xa.
Đừng vì xuất phát thấp mà
Đánh rơi hy vọng, nhạt nhòa ước mơ.
Bởi bao tỷ phú bây giờ
Từng đi từ những bến bờ gian nan.
Quan trọng là giữ tâm an
Và luôn tiến bước không màng khó nguy.
Từ cậu bé của làng quê
Vẫn làm nên những lời thề lớn lao.
Khởi đầu dù thấp thế nào
Ước mơ đủ lớn sẽ trao kỳ tích.
THƠ LỤC BÁT
TỪ CẬU BÉ MIỀN QUÊ ĐẾN GIẤC MƠ LỚN
Sinh ra nơi chốn đồng quê
Tuổi thơ chân đất đi về nắng mưa.
Bờ tre, ruộng lúa sớm trưa
Nuôi bao khát vọng vẫn chưa phai nhòa.
Nhà nghèo chẳng phải phong ba
Ngăn người tiến bước vượt qua chính mình.
Dẫu cho cuộc sống gập ghềnh
Trong tim vẫn giữ niềm tin sáng ngời.
Cậu bé năm ấy giữa đời
Mơ về chân trời rộng lớn mai sau.
Ngước nhìn mây trắng trên cao
Ước mơ cháy bỏng dâng trào trong tim.
Biết rằng cuộc sống lặng im
Sẽ không thay đổi nếu mình đứng yên.
Nên luôn cố gắng cần chuyên
Ngày đêm học hỏi chẳng phiền khó khăn.
Đường đời lắm nỗi nhọc nhằn
Có khi vấp ngã trăm lần vẫn đi.
Niềm tin là ánh dương kia
Soi đường dẫn lối bước đi vững vàng.
Ai rồi cũng phải gian nan
Muốn thành công lớn phải mang chí bền.
Không ai sinh đã ở trên
Mọi điều bắt đầu từ nền móng sâu.
Từ bao giọt mồ hôi rơi
Ươm nên hy vọng giữa đời gian lao.
Cậu bé mang giấc mơ cao
Tin rằng nghèo khó chẳng nào mãi đâu.
Hôm nay gieo hạt thật sâu
Ngày mai sẽ gặt mùa màu thành công.
Đường xa chẳng ngại núi sông
Chỉ sợ ý chí trong lòng nhạt phai.
Mỗi ngày tiến một bước dài
Dẫu chậm vẫn cứ miệt mài tiến lên.
Học từ sách vở bạn hiền
Học từ thất bại, ưu phiền đã qua.
Chính nghèo khó dạy người ta
Biết yêu lao động, biết là sẻ chia.
Chính quê hương những sớm khuya
Cho thêm nghị lực bước đi vào đời.
Từ miền quê nhỏ xa xôi
Vẫn nuôi khát vọng đổi đời lớn lao.
Giấc mơ chẳng ở trên cao
Mà từ hành động mỗi ngày dựng xây.
Nếu còn tin ở ngày mai
Thì không giới hạn nào ngăn bước mình.
Mỗi người đều có hành trình
Từ nơi bình dị vươn mình bay xa.
Đừng vì xuất phát thấp mà
Đánh rơi hy vọng, nhạt nhòa ước mơ.
Bởi bao tỷ phú bây giờ
Từng đi từ những bến bờ gian nan.
Quan trọng là giữ tâm an
Và luôn tiến bước không màng khó nguy.
Từ cậu bé của làng quê
Vẫn làm nên những lời thề lớn lao.
Khởi đầu dù thấp thế nào
Ước mơ đủ lớn sẽ trao kỳ tích.
HNI 26/6
THƠ LỤC BÁT
TỪ CẬU BÉ MIỀN QUÊ ĐẾN GIẤC MƠ LỚN
Sinh ra nơi chốn đồng quê
Tuổi thơ chân đất đi về nắng mưa.
Bờ tre, ruộng lúa sớm trưa
Nuôi bao khát vọng vẫn chưa phai nhòa.
Nhà nghèo chẳng phải phong ba
Ngăn người tiến bước vượt qua chính mình.
Dẫu cho cuộc sống gập ghềnh
Trong tim vẫn giữ niềm tin sáng ngời.
Cậu bé năm ấy giữa đời
Mơ về chân trời rộng lớn mai sau.
Ngước nhìn mây trắng trên cao
Ước mơ cháy bỏng dâng trào trong tim.
Biết rằng cuộc sống lặng im
Sẽ không thay đổi nếu mình đứng yên.
Nên luôn cố gắng cần chuyên
Ngày đêm học hỏi chẳng phiền khó khăn.
Đường đời lắm nỗi nhọc nhằn
Có khi vấp ngã trăm lần vẫn đi.
Niềm tin là ánh dương kia
Soi đường dẫn lối bước đi vững vàng.
Ai rồi cũng phải gian nan
Muốn thành công lớn phải mang chí bền.
Không ai sinh đã ở trên
Mọi điều bắt đầu từ nền móng sâu.
Từ bao giọt mồ hôi rơi
Ươm nên hy vọng giữa đời gian lao.
Cậu bé mang giấc mơ cao
Tin rằng nghèo khó chẳng nào mãi đâu.
Hôm nay gieo hạt thật sâu
Ngày mai sẽ gặt mùa màu thành công.
Đường xa chẳng ngại núi sông
Chỉ sợ ý chí trong lòng nhạt phai.
Mỗi ngày tiến một bước dài
Dẫu chậm vẫn cứ miệt mài tiến lên.
Học từ sách vở bạn hiền
Học từ thất bại, ưu phiền đã qua.
Chính nghèo khó dạy người ta
Biết yêu lao động, biết là sẻ chia.
Chính quê hương những sớm khuya
Cho thêm nghị lực bước đi vào đời.
Từ miền quê nhỏ xa xôi
Vẫn nuôi khát vọng đổi đời lớn lao.
Giấc mơ chẳng ở trên cao
Mà từ hành động mỗi ngày dựng xây.
Nếu còn tin ở ngày mai
Thì không giới hạn nào ngăn bước mình.
Mỗi người đều có hành trình
Từ nơi bình dị vươn mình bay xa.
Đừng vì xuất phát thấp mà
Đánh rơi hy vọng, nhạt nhòa ước mơ.
Bởi bao tỷ phú bây giờ
Từng đi từ những bến bờ gian nan.
Quan trọng là giữ tâm an
Và luôn tiến bước không màng khó nguy.
Từ cậu bé của làng quê
Vẫn làm nên những lời thề lớn lao.
Khởi đầu dù thấp thế nào
Ước mơ đủ lớn sẽ trao kỳ tích.