HNI 2/7
Bài thơ CHƯƠNG 13
Sai lầm của người lãnh đạo
Nếu được trở về giữa những năm xưa,
Tôi sẽ đứng trước những người dẫn lối.
Không nói về quyền lực hay chiến thắng,
Chỉ nhắc rằng hãy biết sống vì dân.
Lãnh đạo lớn chẳng nhờ ngôi cao rộng,
Mà nhờ lòng chính trực với nhân tâm.
Người đứng trước phải đi đầu gương mẫu,
Để phía sau thêm vững bước âm thầm.
Sai lầm lớn là quên mình phục vụ,
Tưởng quyền uy là đặc quyền riêng mình.
Khi cái tôi che mờ đi trách nhiệm,
Cũng là ngày đánh mất trọn niềm tin.
Đừng để lời khen làm mờ lý trí,
Đừng để quyền làm lạc bước lương tâm.
Một quyết định thiếu công bằng, vội vã,
Có thể làm bao số phận âm thầm.
Người lãnh đạo biết lắng nghe góp ý,
Sẽ nhìn xa hơn chính bản thân mình.
Biết nhận lỗi khi quyết định chưa đúng,
Lại càng được người đời thêm kính tin.
Đừng sợ cấp dưới tài hơn mình nhé,
Hãy nâng đỡ để họ được vươn cao.
Cây đại thụ đâu ngại rừng thêm lớn,
Chỉ lo mình chẳng đủ sức che nhau.
Muốn dẫn dắt phải bắt đầu từ đức,
Muốn truyền tin phải giữ trọn chữ thành.
Lời nói đẹp phải đi cùng việc đúng,
Có như vậy mới cảm hóa lòng người.
Mai con cháu nếu hỏi điều quý nhất,
Của người mang trọng trách với non sông.
Xin hãy đáp bằng tất cả chân thật:
"Là đặt nhân dân cao hơn bản thân."
Rồi chức vụ cũng sẽ thành quá khứ,
Danh vọng rồi cũng theo gió qua mau.
Chỉ còn lại những điều mình để lại,
Trong lòng người, trong lịch sử mai sau.
Hãy lãnh đạo bằng trái tim nhân ái,
Bằng công bằng, trách nhiệm và yêu thương.
Để mỗi bước chân mình đi hôm nay,
Thành ánh sáng cho muôn thế hệ đường.
Bài thơ CHƯƠNG 13
Sai lầm của người lãnh đạo
Nếu được trở về giữa những năm xưa,
Tôi sẽ đứng trước những người dẫn lối.
Không nói về quyền lực hay chiến thắng,
Chỉ nhắc rằng hãy biết sống vì dân.
Lãnh đạo lớn chẳng nhờ ngôi cao rộng,
Mà nhờ lòng chính trực với nhân tâm.
Người đứng trước phải đi đầu gương mẫu,
Để phía sau thêm vững bước âm thầm.
Sai lầm lớn là quên mình phục vụ,
Tưởng quyền uy là đặc quyền riêng mình.
Khi cái tôi che mờ đi trách nhiệm,
Cũng là ngày đánh mất trọn niềm tin.
Đừng để lời khen làm mờ lý trí,
Đừng để quyền làm lạc bước lương tâm.
Một quyết định thiếu công bằng, vội vã,
Có thể làm bao số phận âm thầm.
Người lãnh đạo biết lắng nghe góp ý,
Sẽ nhìn xa hơn chính bản thân mình.
Biết nhận lỗi khi quyết định chưa đúng,
Lại càng được người đời thêm kính tin.
Đừng sợ cấp dưới tài hơn mình nhé,
Hãy nâng đỡ để họ được vươn cao.
Cây đại thụ đâu ngại rừng thêm lớn,
Chỉ lo mình chẳng đủ sức che nhau.
Muốn dẫn dắt phải bắt đầu từ đức,
Muốn truyền tin phải giữ trọn chữ thành.
Lời nói đẹp phải đi cùng việc đúng,
Có như vậy mới cảm hóa lòng người.
Mai con cháu nếu hỏi điều quý nhất,
Của người mang trọng trách với non sông.
Xin hãy đáp bằng tất cả chân thật:
"Là đặt nhân dân cao hơn bản thân."
Rồi chức vụ cũng sẽ thành quá khứ,
Danh vọng rồi cũng theo gió qua mau.
Chỉ còn lại những điều mình để lại,
Trong lòng người, trong lịch sử mai sau.
Hãy lãnh đạo bằng trái tim nhân ái,
Bằng công bằng, trách nhiệm và yêu thương.
Để mỗi bước chân mình đi hôm nay,
Thành ánh sáng cho muôn thế hệ đường.
HNI 2/7
Bài thơ CHƯƠNG 13
Sai lầm của người lãnh đạo
Nếu được trở về giữa những năm xưa,
Tôi sẽ đứng trước những người dẫn lối.
Không nói về quyền lực hay chiến thắng,
Chỉ nhắc rằng hãy biết sống vì dân.
Lãnh đạo lớn chẳng nhờ ngôi cao rộng,
Mà nhờ lòng chính trực với nhân tâm.
Người đứng trước phải đi đầu gương mẫu,
Để phía sau thêm vững bước âm thầm.
Sai lầm lớn là quên mình phục vụ,
Tưởng quyền uy là đặc quyền riêng mình.
Khi cái tôi che mờ đi trách nhiệm,
Cũng là ngày đánh mất trọn niềm tin.
Đừng để lời khen làm mờ lý trí,
Đừng để quyền làm lạc bước lương tâm.
Một quyết định thiếu công bằng, vội vã,
Có thể làm bao số phận âm thầm.
Người lãnh đạo biết lắng nghe góp ý,
Sẽ nhìn xa hơn chính bản thân mình.
Biết nhận lỗi khi quyết định chưa đúng,
Lại càng được người đời thêm kính tin.
Đừng sợ cấp dưới tài hơn mình nhé,
Hãy nâng đỡ để họ được vươn cao.
Cây đại thụ đâu ngại rừng thêm lớn,
Chỉ lo mình chẳng đủ sức che nhau.
Muốn dẫn dắt phải bắt đầu từ đức,
Muốn truyền tin phải giữ trọn chữ thành.
Lời nói đẹp phải đi cùng việc đúng,
Có như vậy mới cảm hóa lòng người.
Mai con cháu nếu hỏi điều quý nhất,
Của người mang trọng trách với non sông.
Xin hãy đáp bằng tất cả chân thật:
"Là đặt nhân dân cao hơn bản thân."
Rồi chức vụ cũng sẽ thành quá khứ,
Danh vọng rồi cũng theo gió qua mau.
Chỉ còn lại những điều mình để lại,
Trong lòng người, trong lịch sử mai sau.
Hãy lãnh đạo bằng trái tim nhân ái,
Bằng công bằng, trách nhiệm và yêu thương.
Để mỗi bước chân mình đi hôm nay,
Thành ánh sáng cho muôn thế hệ đường.