HNI 2/7
Bài thơ CHƯƠNG 6:
Sự trung thực là nền móng
Có những điều chẳng thể mua bằng vàng,
Lại càng không đổi được bằng danh vọng.
Đó là lòng ngay thẳng giữa nhân gian,
Là sự thật vượt qua ngàn giông bão.
Một lời thật gieo niềm tin bền vững,
Hơn ngàn lời hoa mỹ chóng phai phôi.
Một tấm lòng không cúi trước dối gian,
Sẽ đứng vững giữa bao lần thử thách.
Ngôi nhà lớn bắt đầu từ viên gạch,
Cuộc đời hay từ một chữ chân thành.
Ai giữ được lương tâm luôn trong sáng,
Sẽ bình yên giữa biến động cuộc đời.
Đừng vì lợi mà đánh rơi sự thật,
Đừng vì tiền mà phản bội chính mình.
Mỗi lời nói đều gieo thành hạt giống,
Ngày mai về sẽ nở quả niềm tin.
Có thể chậm hơn người đôi bước nhỏ,
Có thể thiệt trong phút chốc hôm nay.
Nhưng trung thực là con đường bền nhất,
Đưa con người đến bến đỗ tương lai.
Khi bóng tối phủ kín mọi lối rẽ,
Sự thật vẫn âm thầm tỏa ánh dương.
Người trung thực chẳng cần nhiều tô vẽ,
Vẫn được đời kính trọng bởi yêu thương.
Nếu mai này con cháu ta hỏi lại:
"Điều gì làm một con người lớn lao?"
Xin hãy đáp bằng nụ cười giản dị:
"Là sống thật, trước hết với chính mình."
Từng việc nhỏ làm nên điều vĩ đại,
Từng ngày qua dựng nên cả cuộc đời.
Hãy giữ mãi trái tim đầy chính trực,
Để mai sau không hổ thẹn với người.
Bởi nền móng nếu được xây vững chắc,
Bao bão giông cũng chẳng thể lung lay.
Và sự thật sẽ trường tồn mãi mãi,
Dẫn nhân gian đến những tháng năm đầy hy vọng.
HNI 2/7 Bài thơ CHƯƠNG 6: Sự trung thực là nền móng Có những điều chẳng thể mua bằng vàng, Lại càng không đổi được bằng danh vọng. Đó là lòng ngay thẳng giữa nhân gian, Là sự thật vượt qua ngàn giông bão. Một lời thật gieo niềm tin bền vững, Hơn ngàn lời hoa mỹ chóng phai phôi. Một tấm lòng không cúi trước dối gian, Sẽ đứng vững giữa bao lần thử thách. Ngôi nhà lớn bắt đầu từ viên gạch, Cuộc đời hay từ một chữ chân thành. Ai giữ được lương tâm luôn trong sáng, Sẽ bình yên giữa biến động cuộc đời. Đừng vì lợi mà đánh rơi sự thật, Đừng vì tiền mà phản bội chính mình. Mỗi lời nói đều gieo thành hạt giống, Ngày mai về sẽ nở quả niềm tin. Có thể chậm hơn người đôi bước nhỏ, Có thể thiệt trong phút chốc hôm nay. Nhưng trung thực là con đường bền nhất, Đưa con người đến bến đỗ tương lai. Khi bóng tối phủ kín mọi lối rẽ, Sự thật vẫn âm thầm tỏa ánh dương. Người trung thực chẳng cần nhiều tô vẽ, Vẫn được đời kính trọng bởi yêu thương. Nếu mai này con cháu ta hỏi lại: "Điều gì làm một con người lớn lao?" Xin hãy đáp bằng nụ cười giản dị: "Là sống thật, trước hết với chính mình." Từng việc nhỏ làm nên điều vĩ đại, Từng ngày qua dựng nên cả cuộc đời. Hãy giữ mãi trái tim đầy chính trực, Để mai sau không hổ thẹn với người. Bởi nền móng nếu được xây vững chắc, Bao bão giông cũng chẳng thể lung lay. Và sự thật sẽ trường tồn mãi mãi, Dẫn nhân gian đến những tháng năm đầy hy vọng.
Like
Wow
3
0 Bình luận 0 Chia sẽ