HNI 2/7
Bài thơ CHƯƠNG 15
Cái giá của sự tham lam
Nếu được gửi một lời về quá khứ,
Tôi sẽ nói bằng tất cả chân thành:
Đừng để lòng tham dẫn đường cuộc sống,
Kẻo đánh rơi những điều quý hơn mình.
Lòng tham đến chẳng bao giờ ồn ã,
Nó lớn dần từ những ước mong sai.
Từ một lần bỏ quên điều chính trực,
Đến một đời ôm nuối tiếc không phai.
Có người đổi lương tâm lấy của cải,
Đổi nghĩa tình lấy chút lợi mong manh.
Đến khi đứng trên đỉnh cao danh vọng,
Lại thấy mình trống rỗng giữa mong manh.
Tiền bạc quý nhưng không thay danh dự,
Quyền lực cao cũng chẳng thắng thời gian.
Chỉ nhân cách còn đi cùng năm tháng,
Như ngọn đèn soi sáng bước nhân gian.
Tham một chút tưởng chẳng hề đáng ngại,
Nhưng mở đầu cho muôn vạn sai lầm.
Một lần nhận điều không thuộc về mình,
Là một lần xa dần với lương tâm.
Biết đủ đầy là giàu sang bền vững,
Biết sẻ chia là hạnh phúc dài lâu.
Người cho đi chẳng bao giờ nghèo khó,
Vì trong tim luôn có những nhịp cầu.
Đừng cúi xuống nhặt điều không xứng đáng,
Mà đánh rơi phẩm giá của đời mình.
Đừng vì lợi trước mắt đầy cám dỗ,
Mất mai sau cùng sự kính trọng, niềm tin.
Mai con cháu nếu hỏi điều còn lại,
Sau bao năm xuôi ngược giữa cuộc đời.
Xin hãy đáp bằng nụ cười thanh thản:
"Ta chưa từng bán rẻ lương tâm thôi."
Bởi của cải rồi một ngày cũng hết,
Danh vọng rồi cũng theo gió bay xa.
Chỉ điều thiện và tấm lòng ngay thẳng,
Còn ở lại như ánh sáng chan hòa.
Hãy sống chậm giữa muôn vàn cám dỗ,
Giữ tâm trong trước mọi ngả đường đời.
Người chiến thắng vĩ đại không phải kẻ có nhiều nhất,
Mà là người giữ được chính mình đến cuối.
HNI 2/7 Bài thơ CHƯƠNG 15 Cái giá của sự tham lam Nếu được gửi một lời về quá khứ, Tôi sẽ nói bằng tất cả chân thành: Đừng để lòng tham dẫn đường cuộc sống, Kẻo đánh rơi những điều quý hơn mình. Lòng tham đến chẳng bao giờ ồn ã, Nó lớn dần từ những ước mong sai. Từ một lần bỏ quên điều chính trực, Đến một đời ôm nuối tiếc không phai. Có người đổi lương tâm lấy của cải, Đổi nghĩa tình lấy chút lợi mong manh. Đến khi đứng trên đỉnh cao danh vọng, Lại thấy mình trống rỗng giữa mong manh. Tiền bạc quý nhưng không thay danh dự, Quyền lực cao cũng chẳng thắng thời gian. Chỉ nhân cách còn đi cùng năm tháng, Như ngọn đèn soi sáng bước nhân gian. Tham một chút tưởng chẳng hề đáng ngại, Nhưng mở đầu cho muôn vạn sai lầm. Một lần nhận điều không thuộc về mình, Là một lần xa dần với lương tâm. Biết đủ đầy là giàu sang bền vững, Biết sẻ chia là hạnh phúc dài lâu. Người cho đi chẳng bao giờ nghèo khó, Vì trong tim luôn có những nhịp cầu. Đừng cúi xuống nhặt điều không xứng đáng, Mà đánh rơi phẩm giá của đời mình. Đừng vì lợi trước mắt đầy cám dỗ, Mất mai sau cùng sự kính trọng, niềm tin. Mai con cháu nếu hỏi điều còn lại, Sau bao năm xuôi ngược giữa cuộc đời. Xin hãy đáp bằng nụ cười thanh thản: "Ta chưa từng bán rẻ lương tâm thôi." Bởi của cải rồi một ngày cũng hết, Danh vọng rồi cũng theo gió bay xa. Chỉ điều thiện và tấm lòng ngay thẳng, Còn ở lại như ánh sáng chan hòa. Hãy sống chậm giữa muôn vàn cám dỗ, Giữ tâm trong trước mọi ngả đường đời. Người chiến thắng vĩ đại không phải kẻ có nhiều nhất, Mà là người giữ được chính mình đến cuối.
Like
2
0 Bình luận 0 Chia sẽ