HNI 3/7
Chương 21. DŨNG CẢM NHẬN SAI
Mở đầu
Có một điều kỳ lạ trong cuộc sống: con người thường rất dũng cảm khi bảo vệ quan điểm của mình, nhưng lại rất khó dũng cảm để thừa nhận rằng mình đã sai.
Nhiều cuộc tranh cãi kéo dài không phải vì không tìm được sự thật, mà vì mỗi người đều muốn giữ lấy cái tôi. Nhiều gia đình tan vỡ không phải vì lỗi lầm quá lớn, mà vì không ai chịu nói lời xin lỗi đầu tiên. Nhiều tổ chức suy yếu không phải vì thiếu người tài, mà vì người lãnh đạo không dám nhìn nhận những quyết định sai lầm của mình.
Người mạnh không phải là người không bao giờ mắc sai lầm. Người mạnh là người dám đối diện với sai lầm, sửa chữa nó và bước tiếp với một trái tim khiêm nhường.
Là một người đến từ tương lai, tôi nhận ra rằng một xã hội phát triển không phải là xã hội không có sai lầm, mà là xã hội biết sửa sai nhanh chóng. Dũng cảm nhận sai không làm con người nhỏ bé đi. Ngược lại, đó là phẩm chất khiến con người trở nên đáng kính.
1. Ai cũng có thể mắc sai lầm
Không ai sinh ra đã hoàn hảo.
Dù là một nhà khoa học, một doanh nhân, một người thầy hay một người lao động bình thường, tất cả đều có lúc đưa ra quyết định chưa đúng. Sai lầm là một phần của quá trình trưởng thành.
Điều đáng sợ không phải là phạm sai lầm, mà là phủ nhận nó.
Khi con người không chấp nhận mình có thể sai, họ sẽ tìm mọi cách biện minh. Họ đổ lỗi cho hoàn cảnh, cho người khác hoặc cho số phận. Từ một lỗi nhỏ, họ tạo ra thêm nhiều lỗi lớn hơn chỉ để bảo vệ danh dự của bản thân.
Sự trưởng thành bắt đầu từ câu nói rất đơn giản:
"Tôi đã sai."
2. Cái tôi là rào cản lớn nhất
Cái tôi khiến con người tin rằng mình luôn đúng.
Nó khiến một người cha không chịu xin lỗi con.
Nó khiến một người lãnh đạo không chịu nhận trách nhiệm.
Nó khiến một người bạn không chịu thừa nhận mình đã làm tổn thương người khác.
Cái tôi càng lớn thì khoảng cách giữa con người với sự thật càng xa.
Trong tương lai, chúng tôi được giáo dục rằng: giá trị của một con người không nằm ở việc họ đúng bao nhiêu lần, mà nằm ở các
HNI 3/7 Chương 21. DŨNG CẢM NHẬN SAI Mở đầu Có một điều kỳ lạ trong cuộc sống: con người thường rất dũng cảm khi bảo vệ quan điểm của mình, nhưng lại rất khó dũng cảm để thừa nhận rằng mình đã sai. Nhiều cuộc tranh cãi kéo dài không phải vì không tìm được sự thật, mà vì mỗi người đều muốn giữ lấy cái tôi. Nhiều gia đình tan vỡ không phải vì lỗi lầm quá lớn, mà vì không ai chịu nói lời xin lỗi đầu tiên. Nhiều tổ chức suy yếu không phải vì thiếu người tài, mà vì người lãnh đạo không dám nhìn nhận những quyết định sai lầm của mình. Người mạnh không phải là người không bao giờ mắc sai lầm. Người mạnh là người dám đối diện với sai lầm, sửa chữa nó và bước tiếp với một trái tim khiêm nhường. Là một người đến từ tương lai, tôi nhận ra rằng một xã hội phát triển không phải là xã hội không có sai lầm, mà là xã hội biết sửa sai nhanh chóng. Dũng cảm nhận sai không làm con người nhỏ bé đi. Ngược lại, đó là phẩm chất khiến con người trở nên đáng kính. 1. Ai cũng có thể mắc sai lầm Không ai sinh ra đã hoàn hảo. Dù là một nhà khoa học, một doanh nhân, một người thầy hay một người lao động bình thường, tất cả đều có lúc đưa ra quyết định chưa đúng. Sai lầm là một phần của quá trình trưởng thành. Điều đáng sợ không phải là phạm sai lầm, mà là phủ nhận nó. Khi con người không chấp nhận mình có thể sai, họ sẽ tìm mọi cách biện minh. Họ đổ lỗi cho hoàn cảnh, cho người khác hoặc cho số phận. Từ một lỗi nhỏ, họ tạo ra thêm nhiều lỗi lớn hơn chỉ để bảo vệ danh dự của bản thân. Sự trưởng thành bắt đầu từ câu nói rất đơn giản: "Tôi đã sai." 2. Cái tôi là rào cản lớn nhất Cái tôi khiến con người tin rằng mình luôn đúng. Nó khiến một người cha không chịu xin lỗi con. Nó khiến một người lãnh đạo không chịu nhận trách nhiệm. Nó khiến một người bạn không chịu thừa nhận mình đã làm tổn thương người khác. Cái tôi càng lớn thì khoảng cách giữa con người với sự thật càng xa. Trong tương lai, chúng tôi được giáo dục rằng: giá trị của một con người không nằm ở việc họ đúng bao nhiêu lần, mà nằm ở các
Love
Yay
Angry
3
1 Bình luận 0 Chia sẽ