HNI 3/7
CHƯƠNG 13: SAI LẦM CỦA NGƯỜI LÃNH ĐẠO
Trong guồng quay hối hả của một kỷ nguyên mà công nghệ thay đổi theo từng giây và những mô hình kinh doanh cũ bị nghiền nát chỉ sau một đêm, vị thế của người dẫn đường chưa bao giờ cô độc và đầy áp lực đến thế. Người ta thường đứng dưới chân núi, ngước nhìn vầng hào quang của người đứng đầu vị trí tối cao mà trầm trồ, ngưỡng mộ. Nhưng ít ai thấu hiểu rằng, đỉnh cao càng lộng gió thì bước chân càng dễ chông chênh. Lãnh đạo không phải là một danh hiệu bất biến; đó là một hành trình liên tục đưa ra những lựa chọn. Và nơi nào có lựa chọn, nơi đó có rủi ro của sự sai lầm.
Tuy nhiên, sai lầm của một người bình thường có thể chỉ ảnh hưởng đến chính họ hoặc một nhóm nhỏ xung quanh. Còn sai lầm của một người lãnh đạo – người nắm giữ bánh lái của cả một con thuyền, người định hình số phận của hàng trăm, hàng ngàn con người, và có khi là cả một thế hệ – lại là một cơn địa chấn. Nó có thể nhấn chìm tất cả xuống đáy sâu của sự thất bại trước khi kịp nhận ra dòng nước đang tràn vào khoang.
1. Cái bẫy của sự tự phụ và hào quang quá khứ
Sai lầm đầu tiên, và cũng là căn bệnh trầm kha nhất của những người đứng đầu, chính là sự tự phụ sinh ra từ những thành công trong quá khứ. Khi một người lãnh đạo chèo lái tổ chức vượt qua nhiều giông bão và gặt hái được những đỉnh cao chói lọi, một cơ chế tâm lý nguy hiểm vô tình được thiết lập: *“Tôi đã đúng trong quá khứ, nên tôi sẽ luôn đúng trong tương lai.”*
Họ bắt đầu xem các quyết định của mình là chân lý. Họ ngừng lắng nghe. Tiếng nói phản biện trong các cuộc họp thưa thớt dần, không phải vì mọi người hoàn toàn đồng ý, mà vì họ hiểu rằng việc đưa ra ý kiến trái chiều chỉ chuốc lấy sự phật lòng của người đứng đầu. Khi xung quanh lãnh đạo chỉ còn lại những lời tán dương, một bức tường vô hình nhưng kiên cố đã được dựng lên, cô lập họ khỏi thực tế khách quan.
CHƯƠNG 13: SAI LẦM CỦA NGƯỜI LÃNH ĐẠO
Trong guồng quay hối hả của một kỷ nguyên mà công nghệ thay đổi theo từng giây và những mô hình kinh doanh cũ bị nghiền nát chỉ sau một đêm, vị thế của người dẫn đường chưa bao giờ cô độc và đầy áp lực đến thế. Người ta thường đứng dưới chân núi, ngước nhìn vầng hào quang của người đứng đầu vị trí tối cao mà trầm trồ, ngưỡng mộ. Nhưng ít ai thấu hiểu rằng, đỉnh cao càng lộng gió thì bước chân càng dễ chông chênh. Lãnh đạo không phải là một danh hiệu bất biến; đó là một hành trình liên tục đưa ra những lựa chọn. Và nơi nào có lựa chọn, nơi đó có rủi ro của sự sai lầm.
Tuy nhiên, sai lầm của một người bình thường có thể chỉ ảnh hưởng đến chính họ hoặc một nhóm nhỏ xung quanh. Còn sai lầm của một người lãnh đạo – người nắm giữ bánh lái của cả một con thuyền, người định hình số phận của hàng trăm, hàng ngàn con người, và có khi là cả một thế hệ – lại là một cơn địa chấn. Nó có thể nhấn chìm tất cả xuống đáy sâu của sự thất bại trước khi kịp nhận ra dòng nước đang tràn vào khoang.
1. Cái bẫy của sự tự phụ và hào quang quá khứ
Sai lầm đầu tiên, và cũng là căn bệnh trầm kha nhất của những người đứng đầu, chính là sự tự phụ sinh ra từ những thành công trong quá khứ. Khi một người lãnh đạo chèo lái tổ chức vượt qua nhiều giông bão và gặt hái được những đỉnh cao chói lọi, một cơ chế tâm lý nguy hiểm vô tình được thiết lập: *“Tôi đã đúng trong quá khứ, nên tôi sẽ luôn đúng trong tương lai.”*
Họ bắt đầu xem các quyết định của mình là chân lý. Họ ngừng lắng nghe. Tiếng nói phản biện trong các cuộc họp thưa thớt dần, không phải vì mọi người hoàn toàn đồng ý, mà vì họ hiểu rằng việc đưa ra ý kiến trái chiều chỉ chuốc lấy sự phật lòng của người đứng đầu. Khi xung quanh lãnh đạo chỉ còn lại những lời tán dương, một bức tường vô hình nhưng kiên cố đã được dựng lên, cô lập họ khỏi thực tế khách quan.
HNI 3/7
CHƯƠNG 13: SAI LẦM CỦA NGƯỜI LÃNH ĐẠO
Trong guồng quay hối hả của một kỷ nguyên mà công nghệ thay đổi theo từng giây và những mô hình kinh doanh cũ bị nghiền nát chỉ sau một đêm, vị thế của người dẫn đường chưa bao giờ cô độc và đầy áp lực đến thế. Người ta thường đứng dưới chân núi, ngước nhìn vầng hào quang của người đứng đầu vị trí tối cao mà trầm trồ, ngưỡng mộ. Nhưng ít ai thấu hiểu rằng, đỉnh cao càng lộng gió thì bước chân càng dễ chông chênh. Lãnh đạo không phải là một danh hiệu bất biến; đó là một hành trình liên tục đưa ra những lựa chọn. Và nơi nào có lựa chọn, nơi đó có rủi ro của sự sai lầm.
Tuy nhiên, sai lầm của một người bình thường có thể chỉ ảnh hưởng đến chính họ hoặc một nhóm nhỏ xung quanh. Còn sai lầm của một người lãnh đạo – người nắm giữ bánh lái của cả một con thuyền, người định hình số phận của hàng trăm, hàng ngàn con người, và có khi là cả một thế hệ – lại là một cơn địa chấn. Nó có thể nhấn chìm tất cả xuống đáy sâu của sự thất bại trước khi kịp nhận ra dòng nước đang tràn vào khoang.
1. Cái bẫy của sự tự phụ và hào quang quá khứ
Sai lầm đầu tiên, và cũng là căn bệnh trầm kha nhất của những người đứng đầu, chính là sự tự phụ sinh ra từ những thành công trong quá khứ. Khi một người lãnh đạo chèo lái tổ chức vượt qua nhiều giông bão và gặt hái được những đỉnh cao chói lọi, một cơ chế tâm lý nguy hiểm vô tình được thiết lập: *“Tôi đã đúng trong quá khứ, nên tôi sẽ luôn đúng trong tương lai.”*
Họ bắt đầu xem các quyết định của mình là chân lý. Họ ngừng lắng nghe. Tiếng nói phản biện trong các cuộc họp thưa thớt dần, không phải vì mọi người hoàn toàn đồng ý, mà vì họ hiểu rằng việc đưa ra ý kiến trái chiều chỉ chuốc lấy sự phật lòng của người đứng đầu. Khi xung quanh lãnh đạo chỉ còn lại những lời tán dương, một bức tường vô hình nhưng kiên cố đã được dựng lên, cô lập họ khỏi thực tế khách quan.