Bài thơ Chương 1: Tất Cả Chỉ Là Tư Duy
Trước muôn vật là miền suy tưởng,
Một ý niệm khẽ chạm hư không.
Từ nhận thức mở ra thế giới,
Từ niềm tin dệt những ước mong.
Đời không chỉ xây bằng vật chất,
Mà dựng nên từ cách con người.
Cùng một cảnh, ngàn tâm ngàn ý,
Nên mỗi người một hướng nhìn thôi.
Mọi giới hạn không từ vũ trụ,
Chẳng do trời khắc sẵn phận ai.
Chúng lớn dần trong từng ý nghĩ,
Rồi âm thầm khóa chặt ngày mai.
Một hạt giống nằm yên trong đất,
Chờ bàn tay vun bón từng ngày.
Ý nghĩ tốt cũng như hạt giống,
Nảy mầm xanh giữa gió heo may.
Nếu tâm trí chỉ đầy nghi hoặc,
Đường trước mặt cũng hóa mịt mờ.
Nếu giữ mãi niềm tin và nghị lực,
Đá ven đường cũng nở thành hoa.
Con người sống bằng điều mình chọn,
Chọn hy vọng hay chọn cúi đầu.
Mỗi suy nghĩ như dòng nước nhỏ,
Góp thành sông chảy mãi về sau.
Đừng chờ đợi phép màu xuất hiện,
Hãy bắt đầu đổi mới chính tâm.
Khi tư duy đổi thay từng chút,
Cuộc đời rồi cũng sẽ chuyển dần.
Thế giới rộng như tờ giấy trắng,
Đợi mỗi người viết lấy hành trình.
Bởi mọi đổi thay trong nhân thế,
Đều bắt đầu từ một ý nghĩ sinh.
Trước muôn vật là miền suy tưởng,
Một ý niệm khẽ chạm hư không.
Từ nhận thức mở ra thế giới,
Từ niềm tin dệt những ước mong.
Đời không chỉ xây bằng vật chất,
Mà dựng nên từ cách con người.
Cùng một cảnh, ngàn tâm ngàn ý,
Nên mỗi người một hướng nhìn thôi.
Mọi giới hạn không từ vũ trụ,
Chẳng do trời khắc sẵn phận ai.
Chúng lớn dần trong từng ý nghĩ,
Rồi âm thầm khóa chặt ngày mai.
Một hạt giống nằm yên trong đất,
Chờ bàn tay vun bón từng ngày.
Ý nghĩ tốt cũng như hạt giống,
Nảy mầm xanh giữa gió heo may.
Nếu tâm trí chỉ đầy nghi hoặc,
Đường trước mặt cũng hóa mịt mờ.
Nếu giữ mãi niềm tin và nghị lực,
Đá ven đường cũng nở thành hoa.
Con người sống bằng điều mình chọn,
Chọn hy vọng hay chọn cúi đầu.
Mỗi suy nghĩ như dòng nước nhỏ,
Góp thành sông chảy mãi về sau.
Đừng chờ đợi phép màu xuất hiện,
Hãy bắt đầu đổi mới chính tâm.
Khi tư duy đổi thay từng chút,
Cuộc đời rồi cũng sẽ chuyển dần.
Thế giới rộng như tờ giấy trắng,
Đợi mỗi người viết lấy hành trình.
Bởi mọi đổi thay trong nhân thế,
Đều bắt đầu từ một ý nghĩ sinh.
Bài thơ Chương 1: Tất Cả Chỉ Là Tư Duy
Trước muôn vật là miền suy tưởng,
Một ý niệm khẽ chạm hư không.
Từ nhận thức mở ra thế giới,
Từ niềm tin dệt những ước mong.
Đời không chỉ xây bằng vật chất,
Mà dựng nên từ cách con người.
Cùng một cảnh, ngàn tâm ngàn ý,
Nên mỗi người một hướng nhìn thôi.
Mọi giới hạn không từ vũ trụ,
Chẳng do trời khắc sẵn phận ai.
Chúng lớn dần trong từng ý nghĩ,
Rồi âm thầm khóa chặt ngày mai.
Một hạt giống nằm yên trong đất,
Chờ bàn tay vun bón từng ngày.
Ý nghĩ tốt cũng như hạt giống,
Nảy mầm xanh giữa gió heo may.
Nếu tâm trí chỉ đầy nghi hoặc,
Đường trước mặt cũng hóa mịt mờ.
Nếu giữ mãi niềm tin và nghị lực,
Đá ven đường cũng nở thành hoa.
Con người sống bằng điều mình chọn,
Chọn hy vọng hay chọn cúi đầu.
Mỗi suy nghĩ như dòng nước nhỏ,
Góp thành sông chảy mãi về sau.
Đừng chờ đợi phép màu xuất hiện,
Hãy bắt đầu đổi mới chính tâm.
Khi tư duy đổi thay từng chút,
Cuộc đời rồi cũng sẽ chuyển dần.
Thế giới rộng như tờ giấy trắng,
Đợi mỗi người viết lấy hành trình.
Bởi mọi đổi thay trong nhân thế,
Đều bắt đầu từ một ý nghĩ sinh.
0 Comments
0 Shares