Bài thơ Chương 4: Niềm Tin Tạo Nên Thực Tại
Niềm tin tựa hạt mầm trong đất,
Lặng im mà nuôi lớn cánh rừng.
Không ai thấy ngày đầu bén rễ,
Đến khi xanh đã phủ muôn phương.
Con người sống bởi điều mình tin,
Hơn những gì mắt thường nhìn thấy.
Một ý nghĩ có thể nâng đôi cánh,
Hay kéo đời chìm xuống vực sâu.
Tiềm thức như cánh đồng thầm lặng,
Ngày đêm gìn giữ những hạt gieo.
Gieo hy vọng sẽ nở mùa hạnh phúc,
Gieo hoài nghi sẽ gặt những lo âu.
Có người khỏi bệnh nhờ lòng vững dạ,
Có người gục ngã bởi tuyệt vọng trong tim.
Sức mạnh ấy chẳng phải điều huyền bí,
Mà là niềm tin thắp sáng chính mình.
Đừng trao niềm tin cho điều giới hạn,
Đừng cúi đầu trước tiếng nói sợ hãi.
Mỗi lần dám tin vào điều tốt đẹp,
Là một lần mở rộng cánh cửa tương lai.
Nhưng niềm tin chỉ thật sự có nghĩa,
Khi song hành cùng hành động bền lâu.
Ước mơ đẹp không nở thành hoa trái,
Nếu đôi chân không bước giữa nhịp cầu.
Hãy chọn những lời nuôi tâm trí,
Những con người truyền ánh sáng cho nhau.
Bởi điều ta nghe và điều ta giữ,
Sẽ âm thầm định hướng cuộc đời sau.
Ngày mai được viết từ hôm nay rất nhỏ,
Từ một niềm tin được giữ đến cùng.
Khi trái tim không thôi hướng về phía sáng,
Thực tại sẽ dần đổi khác theo từng bước chân.
Bài thơ Chương 4: Niềm Tin Tạo Nên Thực Tại Niềm tin tựa hạt mầm trong đất, Lặng im mà nuôi lớn cánh rừng. Không ai thấy ngày đầu bén rễ, Đến khi xanh đã phủ muôn phương. Con người sống bởi điều mình tin, Hơn những gì mắt thường nhìn thấy. Một ý nghĩ có thể nâng đôi cánh, Hay kéo đời chìm xuống vực sâu. Tiềm thức như cánh đồng thầm lặng, Ngày đêm gìn giữ những hạt gieo. Gieo hy vọng sẽ nở mùa hạnh phúc, Gieo hoài nghi sẽ gặt những lo âu. Có người khỏi bệnh nhờ lòng vững dạ, Có người gục ngã bởi tuyệt vọng trong tim. Sức mạnh ấy chẳng phải điều huyền bí, Mà là niềm tin thắp sáng chính mình. Đừng trao niềm tin cho điều giới hạn, Đừng cúi đầu trước tiếng nói sợ hãi. Mỗi lần dám tin vào điều tốt đẹp, Là một lần mở rộng cánh cửa tương lai. Nhưng niềm tin chỉ thật sự có nghĩa, Khi song hành cùng hành động bền lâu. Ước mơ đẹp không nở thành hoa trái, Nếu đôi chân không bước giữa nhịp cầu. Hãy chọn những lời nuôi tâm trí, Những con người truyền ánh sáng cho nhau. Bởi điều ta nghe và điều ta giữ, Sẽ âm thầm định hướng cuộc đời sau. Ngày mai được viết từ hôm nay rất nhỏ, Từ một niềm tin được giữ đến cùng. Khi trái tim không thôi hướng về phía sáng, Thực tại sẽ dần đổi khác theo từng bước chân.
0 Comments 0 Shares