Bài thơ Chương 5: Thế Giới Là Tấm Gương Phản Chiếu
Mỗi sớm mai nhìn vào cuộc sống,
Ta gặp chính hình bóng của mình.
Đời như gương không hề biết nói,
Chỉ phản chiếu từng nhịp tâm linh.
Khi lòng chất đầy điều oán trách,
Mọi nẻo đường cũng phủ màu mây.
Khi tâm mở bằng yêu thương, biết ơn,
Nắng lại về trên từng nhành cây.
Chẳng phải gió làm nghiêng ngọn cỏ,
Mà cách nhìn đổi khác cảnh quanh.
Một ý nghĩ gieo trong sâu thẳm,
Có thể làm đổi cả trời xanh.
Đừng vội trách cuộc đời nghiệt ngã,
Khi lòng mình còn chất nỗi đau.
Hãy thay đổi từ miền sâu nhận thức,
Gương cuộc đời sẽ đổi sắc màu.
Yêu thương gửi đi không hề mất,
Sẽ quay về theo những cách riêng.
Lời tử tế như hương hoa tỏa ngát,
Ấm lòng người rồi ấm chính mình.
Tha thứ chẳng phải vì người khác,
Mà để lòng nhẹ bước bình yên.
Buông hờn giận như buông hòn đá nặng,
Để tâm hồn rộng mở vô biên.
Mỗi cảm xúc đều mang một hạt giống,
Nuôi tương lai bằng lựa chọn hôm nay.
Giữ trong tim ánh nhìn tích cực,
Đường phía trước sẽ sáng từng ngày.
Thế giới chẳng chỉ là cảnh vật,
Mà là tấm gương của nội tâm.
Muốn đổi thay cả muôn phương vạn nẻo,
Hãy bắt đầu từ chính trái tim.
Mỗi sớm mai nhìn vào cuộc sống,
Ta gặp chính hình bóng của mình.
Đời như gương không hề biết nói,
Chỉ phản chiếu từng nhịp tâm linh.
Khi lòng chất đầy điều oán trách,
Mọi nẻo đường cũng phủ màu mây.
Khi tâm mở bằng yêu thương, biết ơn,
Nắng lại về trên từng nhành cây.
Chẳng phải gió làm nghiêng ngọn cỏ,
Mà cách nhìn đổi khác cảnh quanh.
Một ý nghĩ gieo trong sâu thẳm,
Có thể làm đổi cả trời xanh.
Đừng vội trách cuộc đời nghiệt ngã,
Khi lòng mình còn chất nỗi đau.
Hãy thay đổi từ miền sâu nhận thức,
Gương cuộc đời sẽ đổi sắc màu.
Yêu thương gửi đi không hề mất,
Sẽ quay về theo những cách riêng.
Lời tử tế như hương hoa tỏa ngát,
Ấm lòng người rồi ấm chính mình.
Tha thứ chẳng phải vì người khác,
Mà để lòng nhẹ bước bình yên.
Buông hờn giận như buông hòn đá nặng,
Để tâm hồn rộng mở vô biên.
Mỗi cảm xúc đều mang một hạt giống,
Nuôi tương lai bằng lựa chọn hôm nay.
Giữ trong tim ánh nhìn tích cực,
Đường phía trước sẽ sáng từng ngày.
Thế giới chẳng chỉ là cảnh vật,
Mà là tấm gương của nội tâm.
Muốn đổi thay cả muôn phương vạn nẻo,
Hãy bắt đầu từ chính trái tim.
Bài thơ Chương 5: Thế Giới Là Tấm Gương Phản Chiếu
Mỗi sớm mai nhìn vào cuộc sống,
Ta gặp chính hình bóng của mình.
Đời như gương không hề biết nói,
Chỉ phản chiếu từng nhịp tâm linh.
Khi lòng chất đầy điều oán trách,
Mọi nẻo đường cũng phủ màu mây.
Khi tâm mở bằng yêu thương, biết ơn,
Nắng lại về trên từng nhành cây.
Chẳng phải gió làm nghiêng ngọn cỏ,
Mà cách nhìn đổi khác cảnh quanh.
Một ý nghĩ gieo trong sâu thẳm,
Có thể làm đổi cả trời xanh.
Đừng vội trách cuộc đời nghiệt ngã,
Khi lòng mình còn chất nỗi đau.
Hãy thay đổi từ miền sâu nhận thức,
Gương cuộc đời sẽ đổi sắc màu.
Yêu thương gửi đi không hề mất,
Sẽ quay về theo những cách riêng.
Lời tử tế như hương hoa tỏa ngát,
Ấm lòng người rồi ấm chính mình.
Tha thứ chẳng phải vì người khác,
Mà để lòng nhẹ bước bình yên.
Buông hờn giận như buông hòn đá nặng,
Để tâm hồn rộng mở vô biên.
Mỗi cảm xúc đều mang một hạt giống,
Nuôi tương lai bằng lựa chọn hôm nay.
Giữ trong tim ánh nhìn tích cực,
Đường phía trước sẽ sáng từng ngày.
Thế giới chẳng chỉ là cảnh vật,
Mà là tấm gương của nội tâm.
Muốn đổi thay cả muôn phương vạn nẻo,
Hãy bắt đầu từ chính trái tim.
0 Bình luận
0 Chia sẽ