Bài thơ Chương 7: Sự Thật Về Nỗi Sợ
Nỗi sợ đến không mang hình bóng,
Chỉ âm thầm trú ngụ trong tim.
Nó vẽ nên ngàn điều chưa xảy,
Khiến con người quên mất niềm tin.
Bao cánh cửa chưa từng khép kín,
Chỉ vì lòng chẳng dám bước qua.
Bao giấc mộng chưa kịp thành hình,
Đã lụi tàn bởi tiếng thở dài.
Não bộ vẫn luôn tìm an toàn,
Ngại đổi thay, e ngại hiểm nguy.
Nhưng phía sau vùng quen thuộc ấy,
Là chân trời rộng mở diệu kỳ.
Người dũng cảm đâu không biết sợ,
Chỉ chọn đi dù sợ vẫn còn.
Mỗi bước nhỏ vượt qua chính mình,
Là một lần lớn giữa đời hơn.
Đừng tin hết lời thì thầm cũ,
Rằng ta sinh ra để nhỏ nhoi.
Mỗi giới hạn đều do tâm dựng,
Không phải trời khóa lối con người.
Hãy đối diện thay vì lẩn tránh,
Gọi tên điều khiến trái tim run.
Khi nhìn thẳng vào nỗi sợ hãi,
Nó dần tan như sương cuối đông.
Phía bên kia của bao thử thách,
Là trưởng thành đang lặng đợi ta.
Mỗi lần thắng được lòng e ngại,
Là thêm một lần vượt chính mình qua.
Đừng để nỗi sợ làm người dẫn lối,
Hãy để niềm tin cầm lấy tay.
Bởi cuộc đời chỉ thật sự rộng mở,
Với những ai dám bước mỗi ngày.
Bài thơ Chương 7: Sự Thật Về Nỗi Sợ Nỗi sợ đến không mang hình bóng, Chỉ âm thầm trú ngụ trong tim. Nó vẽ nên ngàn điều chưa xảy, Khiến con người quên mất niềm tin. Bao cánh cửa chưa từng khép kín, Chỉ vì lòng chẳng dám bước qua. Bao giấc mộng chưa kịp thành hình, Đã lụi tàn bởi tiếng thở dài. Não bộ vẫn luôn tìm an toàn, Ngại đổi thay, e ngại hiểm nguy. Nhưng phía sau vùng quen thuộc ấy, Là chân trời rộng mở diệu kỳ. Người dũng cảm đâu không biết sợ, Chỉ chọn đi dù sợ vẫn còn. Mỗi bước nhỏ vượt qua chính mình, Là một lần lớn giữa đời hơn. Đừng tin hết lời thì thầm cũ, Rằng ta sinh ra để nhỏ nhoi. Mỗi giới hạn đều do tâm dựng, Không phải trời khóa lối con người. Hãy đối diện thay vì lẩn tránh, Gọi tên điều khiến trái tim run. Khi nhìn thẳng vào nỗi sợ hãi, Nó dần tan như sương cuối đông. Phía bên kia của bao thử thách, Là trưởng thành đang lặng đợi ta. Mỗi lần thắng được lòng e ngại, Là thêm một lần vượt chính mình qua. Đừng để nỗi sợ làm người dẫn lối, Hãy để niềm tin cầm lấy tay. Bởi cuộc đời chỉ thật sự rộng mở, Với những ai dám bước mỗi ngày.
0 Comments 0 Shares