Bài thơ Chương 8: Con Người Đang Bị Lập Trình

Từ thuở bé cất tiếng chào đời,
Bao lời dạy đã theo năm tháng.
Gia đình, trường lớp cùng xã hội,
Âm thầm vẽ nên những lối quen.

Mỗi khuôn mẫu gieo vào tâm trí,
Thành niềm tin chẳng dễ đổi thay.
Điều lặp lại qua từng ngày tháng,
Hóa thành sự thật ở trong ta.

Tin tức đến như dòng nước chảy,
Mạng truyền thông phủ khắp nhân gian.
Giữa muôn tiếng gọi và định hướng,
Đâu là tiếng nói của riêng mình?

Có những chiếc lồng không song sắt,
Mà khóa người bằng những nỗi lo.
Bằng định kiến truyền từ thế hệ,
Khiến bao ước mơ mãi ngủ quên.

Đừng vội tin điều ai cũng nói,
Hãy tự mình tìm lấy nguyên nhân.
Một câu hỏi còn hơn trăm đáp,
Nếu mở đường cho trí tuệ sinh.

Người tự do không vì đứng một,
Mà vì biết suy nghĩ độc lập.
Dám nhìn khác điều mình từng biết,
Dám đổi thay khi đã hiểu rồi.

Hãy chọn lọc điều nuôi tâm trí,
Như người làm vườn nhổ cỏ hoang.
Để hạt giống của chân lý, thiện lành,
Có đất màu mà lớn vững vàng.

Khi tự viết lại chương đời mình,
Không còn sống bằng điều vay mượn.
Thoát khỏi mọi khuôn hình cũ kỹ,
Con người mới thật sự tự do.
Bài thơ Chương 8: Con Người Đang Bị Lập Trình Từ thuở bé cất tiếng chào đời, Bao lời dạy đã theo năm tháng. Gia đình, trường lớp cùng xã hội, Âm thầm vẽ nên những lối quen. Mỗi khuôn mẫu gieo vào tâm trí, Thành niềm tin chẳng dễ đổi thay. Điều lặp lại qua từng ngày tháng, Hóa thành sự thật ở trong ta. Tin tức đến như dòng nước chảy, Mạng truyền thông phủ khắp nhân gian. Giữa muôn tiếng gọi và định hướng, Đâu là tiếng nói của riêng mình? Có những chiếc lồng không song sắt, Mà khóa người bằng những nỗi lo. Bằng định kiến truyền từ thế hệ, Khiến bao ước mơ mãi ngủ quên. Đừng vội tin điều ai cũng nói, Hãy tự mình tìm lấy nguyên nhân. Một câu hỏi còn hơn trăm đáp, Nếu mở đường cho trí tuệ sinh. Người tự do không vì đứng một, Mà vì biết suy nghĩ độc lập. Dám nhìn khác điều mình từng biết, Dám đổi thay khi đã hiểu rồi. Hãy chọn lọc điều nuôi tâm trí, Như người làm vườn nhổ cỏ hoang. Để hạt giống của chân lý, thiện lành, Có đất màu mà lớn vững vàng. Khi tự viết lại chương đời mình, Không còn sống bằng điều vay mượn. Thoát khỏi mọi khuôn hình cũ kỹ, Con người mới thật sự tự do.
Love
1
0 Comments 0 Shares