Bài thơ Chương 13: Người Nghèo Bán Thời Gian
Mỗi sớm mai bình minh vừa hé,
Người lại mang năm tháng ra đi.
Đổi từng giờ lấy đồng lương nhỏ,
Đổi tuổi xuân cho những lo toan.
Thời gian quý hơn vàng ngọc,
Một khi qua chẳng trở lại đâu.
Tiền có thể kiếm thêm lần nữa,
Ngày đã qua chẳng thể tìm cầu.
Có người chỉ bán đi sức lực,
Đổi mồ hôi lấy bữa cơm chiều.
Có người gieo giá trị bền vững,
Để thành quả lớn mãi sinh nhiều.
Làm chăm chỉ là điều đáng quý,
Nhưng chưa đủ để hóa giàu sang.
Phải biết dựng những điều còn lại,
Khi chính mình đã nghỉ ngơi an.
Người khôn ngoan không ngừng học hỏi,
Biến tri thức thành vốn cho đời.
Để công sức một lần vun đắp,
Mang giá trị đến vạn người thôi.
Đừng để tháng năm trôi lặng lẽ,
Trong vòng quay lặp lại từng ngày.
Hãy dành một phần đời để học,
Mở con đường rộng lớn mai này.
Tiền là kết quả của giá trị,
Chẳng chỉ nhờ thời gian bỏ ra.
Khi trí tuệ đồng hành cùng việc,
Thành công sẽ đơm trái nở hoa.
Đừng bán mãi cuộc đời hữu hạn,
Cho những điều chóng vội qua nhanh.
Hãy xây dựng tài sản bền vững,
Để thời gian sinh lợi cho mình.
Mỗi sớm mai bình minh vừa hé,
Người lại mang năm tháng ra đi.
Đổi từng giờ lấy đồng lương nhỏ,
Đổi tuổi xuân cho những lo toan.
Thời gian quý hơn vàng ngọc,
Một khi qua chẳng trở lại đâu.
Tiền có thể kiếm thêm lần nữa,
Ngày đã qua chẳng thể tìm cầu.
Có người chỉ bán đi sức lực,
Đổi mồ hôi lấy bữa cơm chiều.
Có người gieo giá trị bền vững,
Để thành quả lớn mãi sinh nhiều.
Làm chăm chỉ là điều đáng quý,
Nhưng chưa đủ để hóa giàu sang.
Phải biết dựng những điều còn lại,
Khi chính mình đã nghỉ ngơi an.
Người khôn ngoan không ngừng học hỏi,
Biến tri thức thành vốn cho đời.
Để công sức một lần vun đắp,
Mang giá trị đến vạn người thôi.
Đừng để tháng năm trôi lặng lẽ,
Trong vòng quay lặp lại từng ngày.
Hãy dành một phần đời để học,
Mở con đường rộng lớn mai này.
Tiền là kết quả của giá trị,
Chẳng chỉ nhờ thời gian bỏ ra.
Khi trí tuệ đồng hành cùng việc,
Thành công sẽ đơm trái nở hoa.
Đừng bán mãi cuộc đời hữu hạn,
Cho những điều chóng vội qua nhanh.
Hãy xây dựng tài sản bền vững,
Để thời gian sinh lợi cho mình.
Bài thơ Chương 13: Người Nghèo Bán Thời Gian
Mỗi sớm mai bình minh vừa hé,
Người lại mang năm tháng ra đi.
Đổi từng giờ lấy đồng lương nhỏ,
Đổi tuổi xuân cho những lo toan.
Thời gian quý hơn vàng ngọc,
Một khi qua chẳng trở lại đâu.
Tiền có thể kiếm thêm lần nữa,
Ngày đã qua chẳng thể tìm cầu.
Có người chỉ bán đi sức lực,
Đổi mồ hôi lấy bữa cơm chiều.
Có người gieo giá trị bền vững,
Để thành quả lớn mãi sinh nhiều.
Làm chăm chỉ là điều đáng quý,
Nhưng chưa đủ để hóa giàu sang.
Phải biết dựng những điều còn lại,
Khi chính mình đã nghỉ ngơi an.
Người khôn ngoan không ngừng học hỏi,
Biến tri thức thành vốn cho đời.
Để công sức một lần vun đắp,
Mang giá trị đến vạn người thôi.
Đừng để tháng năm trôi lặng lẽ,
Trong vòng quay lặp lại từng ngày.
Hãy dành một phần đời để học,
Mở con đường rộng lớn mai này.
Tiền là kết quả của giá trị,
Chẳng chỉ nhờ thời gian bỏ ra.
Khi trí tuệ đồng hành cùng việc,
Thành công sẽ đơm trái nở hoa.
Đừng bán mãi cuộc đời hữu hạn,
Cho những điều chóng vội qua nhanh.
Hãy xây dựng tài sản bền vững,
Để thời gian sinh lợi cho mình.
0 Comments
0 Shares