Bài thơ Chương 21: Bạn Là Ai?
Có bao lần ta nhìn thế giới,
Mà quên soi chính bóng mình đây.
Đi giữa muôn ngàn điều quen thuộc,
Nhưng chưa từng hỏi “mình là ai?”
Ta là ai giữa dòng suy nghĩ,
Giữa niềm tin, ký ức, nỗi buồn?
Hay chỉ là tập hợp ký hiệu,
Do thời gian và xã hội luôn?
Có những lớp ta từng khoác lấy,
Từ gia đình, từ những lời khuyên.
Rồi tưởng đó là con người thật,
Mà quên đi tiếng nói bên trong.
Khi im lặng, tâm không che phủ,
Một câu hỏi khẽ chạm sâu xa:
Nếu bỏ hết danh xưng, vai diễn,
Ta còn gì giữa cõi người ta?
Không phải chức danh hay địa vị,
Cũng không là ánh mắt người trao.
Con người thật nằm trong nhận thức,
Trong cách ta lựa chọn mai sau.
Mỗi suy nghĩ là một mảnh ghép,
Tạo nên hình hài của chính ta.
Đổi cách nghĩ, ta dần thay đổi,
Không còn là phiên bản hôm qua.
Hiểu được mình không là điểm đến,
Mà hành trình dài mãi không thôi.
Mỗi ngày sống là thêm khám phá,
Một con người đang lớn lên rồi.
Và khi hiểu sâu trong tĩnh lặng,
Không cần tìm câu trả lời xa.
Ta chính là điều ta đang chọn,
Trong từng ý nghĩ của đời ta.
Có bao lần ta nhìn thế giới,
Mà quên soi chính bóng mình đây.
Đi giữa muôn ngàn điều quen thuộc,
Nhưng chưa từng hỏi “mình là ai?”
Ta là ai giữa dòng suy nghĩ,
Giữa niềm tin, ký ức, nỗi buồn?
Hay chỉ là tập hợp ký hiệu,
Do thời gian và xã hội luôn?
Có những lớp ta từng khoác lấy,
Từ gia đình, từ những lời khuyên.
Rồi tưởng đó là con người thật,
Mà quên đi tiếng nói bên trong.
Khi im lặng, tâm không che phủ,
Một câu hỏi khẽ chạm sâu xa:
Nếu bỏ hết danh xưng, vai diễn,
Ta còn gì giữa cõi người ta?
Không phải chức danh hay địa vị,
Cũng không là ánh mắt người trao.
Con người thật nằm trong nhận thức,
Trong cách ta lựa chọn mai sau.
Mỗi suy nghĩ là một mảnh ghép,
Tạo nên hình hài của chính ta.
Đổi cách nghĩ, ta dần thay đổi,
Không còn là phiên bản hôm qua.
Hiểu được mình không là điểm đến,
Mà hành trình dài mãi không thôi.
Mỗi ngày sống là thêm khám phá,
Một con người đang lớn lên rồi.
Và khi hiểu sâu trong tĩnh lặng,
Không cần tìm câu trả lời xa.
Ta chính là điều ta đang chọn,
Trong từng ý nghĩ của đời ta.
Bài thơ Chương 21: Bạn Là Ai?
Có bao lần ta nhìn thế giới,
Mà quên soi chính bóng mình đây.
Đi giữa muôn ngàn điều quen thuộc,
Nhưng chưa từng hỏi “mình là ai?”
Ta là ai giữa dòng suy nghĩ,
Giữa niềm tin, ký ức, nỗi buồn?
Hay chỉ là tập hợp ký hiệu,
Do thời gian và xã hội luôn?
Có những lớp ta từng khoác lấy,
Từ gia đình, từ những lời khuyên.
Rồi tưởng đó là con người thật,
Mà quên đi tiếng nói bên trong.
Khi im lặng, tâm không che phủ,
Một câu hỏi khẽ chạm sâu xa:
Nếu bỏ hết danh xưng, vai diễn,
Ta còn gì giữa cõi người ta?
Không phải chức danh hay địa vị,
Cũng không là ánh mắt người trao.
Con người thật nằm trong nhận thức,
Trong cách ta lựa chọn mai sau.
Mỗi suy nghĩ là một mảnh ghép,
Tạo nên hình hài của chính ta.
Đổi cách nghĩ, ta dần thay đổi,
Không còn là phiên bản hôm qua.
Hiểu được mình không là điểm đến,
Mà hành trình dài mãi không thôi.
Mỗi ngày sống là thêm khám phá,
Một con người đang lớn lên rồi.
Và khi hiểu sâu trong tĩnh lặng,
Không cần tìm câu trả lời xa.
Ta chính là điều ta đang chọn,
Trong từng ý nghĩ của đời ta.
0 Comments
0 Shares