Bài thơ Chương 22: Không Ai Cứu Bạn Ngoài Chính Bạn
Giữa dòng đời muôn ngàn sóng gió,
Ai cũng mong một cánh tay nâng.
Nhưng sau tất cả bao giông bão,
Chính mình là điểm tựa vững bền.
Đừng ngồi đợi phép màu xuất hiện,
Hay vận may gõ cửa một ngày.
Con đường sáng không từ may mắn,
Mà từ bàn chân bước mỗi ngày.
Có thể người trao ta cơ hội,
Có thể người chỉ lối đi xa.
Nhưng chẳng ai thay ta lựa chọn,
Cũng không ai sống hộ đời ta.
Mỗi vấp ngã là một bài học,
Mỗi gian nan là một bậc thềm.
Người trưởng thành không nhờ thuận lợi,
Mà lớn lên từ những nỗi niềm.
Đừng đổ lỗi cho người, cho cảnh,
Cho số phận hay những đổi thay.
Khi dám nhận trách nhiệm cuộc sống,
Là bắt đầu làm chủ tương lai.
Sức mạnh lớn chẳng nằm cơ bắp,
Mà ở lòng không chịu đầu hàng.
Dẫu đêm tối vẫn bền nhóm lửa,
Giữ niềm tin soi sáng con đường.
Nếu hôm nay còn nhiều giới hạn,
Hãy kiên trì học hỏi không ngơi.
Mỗi ngày tốt hơn mình một chút,
Đã là bước tiến lớn trong đời.
Không ai cứu ta ngoài chính mình,
Đó là chân lý chẳng đổi thay.
Khi tự đứng trên đôi chân vững,
Cả bầu trời sẽ rộng trong tay.
Giữa dòng đời muôn ngàn sóng gió,
Ai cũng mong một cánh tay nâng.
Nhưng sau tất cả bao giông bão,
Chính mình là điểm tựa vững bền.
Đừng ngồi đợi phép màu xuất hiện,
Hay vận may gõ cửa một ngày.
Con đường sáng không từ may mắn,
Mà từ bàn chân bước mỗi ngày.
Có thể người trao ta cơ hội,
Có thể người chỉ lối đi xa.
Nhưng chẳng ai thay ta lựa chọn,
Cũng không ai sống hộ đời ta.
Mỗi vấp ngã là một bài học,
Mỗi gian nan là một bậc thềm.
Người trưởng thành không nhờ thuận lợi,
Mà lớn lên từ những nỗi niềm.
Đừng đổ lỗi cho người, cho cảnh,
Cho số phận hay những đổi thay.
Khi dám nhận trách nhiệm cuộc sống,
Là bắt đầu làm chủ tương lai.
Sức mạnh lớn chẳng nằm cơ bắp,
Mà ở lòng không chịu đầu hàng.
Dẫu đêm tối vẫn bền nhóm lửa,
Giữ niềm tin soi sáng con đường.
Nếu hôm nay còn nhiều giới hạn,
Hãy kiên trì học hỏi không ngơi.
Mỗi ngày tốt hơn mình một chút,
Đã là bước tiến lớn trong đời.
Không ai cứu ta ngoài chính mình,
Đó là chân lý chẳng đổi thay.
Khi tự đứng trên đôi chân vững,
Cả bầu trời sẽ rộng trong tay.
Bài thơ Chương 22: Không Ai Cứu Bạn Ngoài Chính Bạn
Giữa dòng đời muôn ngàn sóng gió,
Ai cũng mong một cánh tay nâng.
Nhưng sau tất cả bao giông bão,
Chính mình là điểm tựa vững bền.
Đừng ngồi đợi phép màu xuất hiện,
Hay vận may gõ cửa một ngày.
Con đường sáng không từ may mắn,
Mà từ bàn chân bước mỗi ngày.
Có thể người trao ta cơ hội,
Có thể người chỉ lối đi xa.
Nhưng chẳng ai thay ta lựa chọn,
Cũng không ai sống hộ đời ta.
Mỗi vấp ngã là một bài học,
Mỗi gian nan là một bậc thềm.
Người trưởng thành không nhờ thuận lợi,
Mà lớn lên từ những nỗi niềm.
Đừng đổ lỗi cho người, cho cảnh,
Cho số phận hay những đổi thay.
Khi dám nhận trách nhiệm cuộc sống,
Là bắt đầu làm chủ tương lai.
Sức mạnh lớn chẳng nằm cơ bắp,
Mà ở lòng không chịu đầu hàng.
Dẫu đêm tối vẫn bền nhóm lửa,
Giữ niềm tin soi sáng con đường.
Nếu hôm nay còn nhiều giới hạn,
Hãy kiên trì học hỏi không ngơi.
Mỗi ngày tốt hơn mình một chút,
Đã là bước tiến lớn trong đời.
Không ai cứu ta ngoài chính mình,
Đó là chân lý chẳng đổi thay.
Khi tự đứng trên đôi chân vững,
Cả bầu trời sẽ rộng trong tay.
0 Comments
0 Shares