Bài thơ chương 27: Đau khổ là người thầy
Đau khổ đến như một người thầy
Không hỏi ta có sẵn sàng hay không
Chỉ mở ra những ngày rất thật
Khi con người không thể né tránh chính mình
Có những vết nứt không để che đi
Mà để ánh sáng tìm đường đi vào
Trong đổ vỡ ta nghe điều im lặng
Dạy ta hiểu những điều từng bỏ quên
Ta từng nghĩ đau là kết thúc
Nhưng hóa ra là một khởi đầu
Mỗi lần ngã xuống trong bóng tối
Là một lần chạm gần hơn sự thật
Không ai lớn lên mà không đổi thay
Không ai mạnh mà chưa từng yếu đuối
Chính những ngày tưởng như gãy vỡ
Lại âm thầm dựng lại con người
Có những bài học không lời giảng
Chỉ có trải nghiệm để tự hiểu ra
Khi đứng giữa nỗi đau sâu nhất
Ta bắt đầu nghe rõ chính mình hơn
Ta chạy trốn như chạy trốn gió
Nhưng nỗi đau vẫn đứng đợi ta
Cho đến khi ta dừng lại đối diện
Mới thấy nó không còn đáng sợ
Đau khổ không sinh ra để trừng phạt
Mà để mài sắc ý chí con người
Như kim loại qua ngàn lửa đỏ
Mới thành hình một thanh kiếm sáng
Và khi nhìn lại quãng đường cũ
Ta không còn oán trách ngày xưa
Vì chính những điều từng làm ta vỡ
Lại dựng nên một bản thể kiên cường
Bài thơ chương 27: Đau khổ là người thầy Đau khổ đến như một người thầy Không hỏi ta có sẵn sàng hay không Chỉ mở ra những ngày rất thật Khi con người không thể né tránh chính mình Có những vết nứt không để che đi Mà để ánh sáng tìm đường đi vào Trong đổ vỡ ta nghe điều im lặng Dạy ta hiểu những điều từng bỏ quên Ta từng nghĩ đau là kết thúc Nhưng hóa ra là một khởi đầu Mỗi lần ngã xuống trong bóng tối Là một lần chạm gần hơn sự thật Không ai lớn lên mà không đổi thay Không ai mạnh mà chưa từng yếu đuối Chính những ngày tưởng như gãy vỡ Lại âm thầm dựng lại con người Có những bài học không lời giảng Chỉ có trải nghiệm để tự hiểu ra Khi đứng giữa nỗi đau sâu nhất Ta bắt đầu nghe rõ chính mình hơn Ta chạy trốn như chạy trốn gió Nhưng nỗi đau vẫn đứng đợi ta Cho đến khi ta dừng lại đối diện Mới thấy nó không còn đáng sợ Đau khổ không sinh ra để trừng phạt Mà để mài sắc ý chí con người Như kim loại qua ngàn lửa đỏ Mới thành hình một thanh kiếm sáng Và khi nhìn lại quãng đường cũ Ta không còn oán trách ngày xưa Vì chính những điều từng làm ta vỡ Lại dựng nên một bản thể kiên cường
0 Bình luận 0 Chia sẽ