Bài thơ chương 32: Metaverse và cuộc sống ảo
Thế giới mở ra trong lớp kính
Không còn khoảng cách giữa không gian
Chỉ một bước chạm vào màn sáng
Là ta đã sang một đời khác
Nơi thực và ảo dần hòa trộn
Khuôn mặt người qua avatar
Niềm vui buồn mang hình dữ liệu
Nhịp sống đổi thay trong phút giây
Ta bước đi giữa thành phố số
Không cần thân xác vẫn hiện hình
Một cái nhìn xuyên qua khoảng cách
Kết nối nhau bằng sóng vô hình
Có thể xây nên điều không có
Cũng có thể sống lại giấc mơ
Nhưng trong thế giới đầy sáng tạo
Ta dễ quên mình là ai hơn
Khi mọi thứ đều có thể đổi
Sự thật trở thành điều mong manh
Một cú chạm cũng thay ký ức
Một lựa chọn cũng viết lại mình
Metaverse mở ra vô hạn
Nhưng vô hạn cũng dễ lạc đường
Nếu tâm trí không còn điểm tựa
Ta trôi theo những ảo hình thường
Công nghệ không xấu hay tốt cả
Chỉ phản chiếu cách ta sử dụng
Ta xây thiên đường hay mê lộ
Đều bắt đầu từ chính tâm mình
Và giữa thế giới không giới hạn
Điều quý nhất vẫn là tỉnh thức
Dù sống trong hàng triệu không gian
Đừng đánh mất một điều: sự thật
Thế giới mở ra trong lớp kính
Không còn khoảng cách giữa không gian
Chỉ một bước chạm vào màn sáng
Là ta đã sang một đời khác
Nơi thực và ảo dần hòa trộn
Khuôn mặt người qua avatar
Niềm vui buồn mang hình dữ liệu
Nhịp sống đổi thay trong phút giây
Ta bước đi giữa thành phố số
Không cần thân xác vẫn hiện hình
Một cái nhìn xuyên qua khoảng cách
Kết nối nhau bằng sóng vô hình
Có thể xây nên điều không có
Cũng có thể sống lại giấc mơ
Nhưng trong thế giới đầy sáng tạo
Ta dễ quên mình là ai hơn
Khi mọi thứ đều có thể đổi
Sự thật trở thành điều mong manh
Một cú chạm cũng thay ký ức
Một lựa chọn cũng viết lại mình
Metaverse mở ra vô hạn
Nhưng vô hạn cũng dễ lạc đường
Nếu tâm trí không còn điểm tựa
Ta trôi theo những ảo hình thường
Công nghệ không xấu hay tốt cả
Chỉ phản chiếu cách ta sử dụng
Ta xây thiên đường hay mê lộ
Đều bắt đầu từ chính tâm mình
Và giữa thế giới không giới hạn
Điều quý nhất vẫn là tỉnh thức
Dù sống trong hàng triệu không gian
Đừng đánh mất một điều: sự thật
Bài thơ chương 32: Metaverse và cuộc sống ảo
Thế giới mở ra trong lớp kính
Không còn khoảng cách giữa không gian
Chỉ một bước chạm vào màn sáng
Là ta đã sang một đời khác
Nơi thực và ảo dần hòa trộn
Khuôn mặt người qua avatar
Niềm vui buồn mang hình dữ liệu
Nhịp sống đổi thay trong phút giây
Ta bước đi giữa thành phố số
Không cần thân xác vẫn hiện hình
Một cái nhìn xuyên qua khoảng cách
Kết nối nhau bằng sóng vô hình
Có thể xây nên điều không có
Cũng có thể sống lại giấc mơ
Nhưng trong thế giới đầy sáng tạo
Ta dễ quên mình là ai hơn
Khi mọi thứ đều có thể đổi
Sự thật trở thành điều mong manh
Một cú chạm cũng thay ký ức
Một lựa chọn cũng viết lại mình
Metaverse mở ra vô hạn
Nhưng vô hạn cũng dễ lạc đường
Nếu tâm trí không còn điểm tựa
Ta trôi theo những ảo hình thường
Công nghệ không xấu hay tốt cả
Chỉ phản chiếu cách ta sử dụng
Ta xây thiên đường hay mê lộ
Đều bắt đầu từ chính tâm mình
Và giữa thế giới không giới hạn
Điều quý nhất vẫn là tỉnh thức
Dù sống trong hàng triệu không gian
Đừng đánh mất một điều: sự thật
0 Bình luận
0 Chia sẽ