Bài thơ chương 41: Tư duy tạo nên thực tại cá nhân
Thực tại không tự mình cố định
Mà đổi màu theo cách ta nhìn
Một ý nghĩ gieo trong lặng lẽ
Cũng đủ làm khác cả hành trình
Khi tâm trí đầy điều tiêu cực
Thế giới cũng trở nên nặng nề
Nhưng khi ta đổi chiều suy nghĩ
Ánh sáng tự tìm đến từng bề
Không phải đời luôn mang màu tối
Mà là mắt nhìn phủ màu lên thôi
Cùng một cơn mưa ngoài phố vắng
Có người buồn, có kẻ mỉm cười
Mỗi niệm khởi là một hạt giống
Gieo vào đời một hướng tương lai
Ta không chỉ sống trong hiện tại
Mà còn đang tạo nó mỗi ngày
Những giới hạn tưởng như bất biến
Thực ra là cấu trúc trong tâm
Khi niềm tin được thay bằng nhận thức
Thế giới cũng bắt đầu xoay trầm
Không phải phép màu nào xa lạ
Mà là cách ta hiểu chính mình
Đổi góc nhìn, đổi luôn cảm nhận
Thực tại theo đó cũng lung linh
Nhưng không phải chỉ nghĩ là đủ
Mà cần hành động để đổi thay
Tư duy mở đường cho chuyển động
Còn đôi tay xây lại tháng ngày
Và khi hiểu điều này sâu sắc
Ta không còn là kẻ đứng xem
Mà trở thành người đang kiến tạo
Thực tại mình sống, chính cuộc đời em
Thực tại không tự mình cố định
Mà đổi màu theo cách ta nhìn
Một ý nghĩ gieo trong lặng lẽ
Cũng đủ làm khác cả hành trình
Khi tâm trí đầy điều tiêu cực
Thế giới cũng trở nên nặng nề
Nhưng khi ta đổi chiều suy nghĩ
Ánh sáng tự tìm đến từng bề
Không phải đời luôn mang màu tối
Mà là mắt nhìn phủ màu lên thôi
Cùng một cơn mưa ngoài phố vắng
Có người buồn, có kẻ mỉm cười
Mỗi niệm khởi là một hạt giống
Gieo vào đời một hướng tương lai
Ta không chỉ sống trong hiện tại
Mà còn đang tạo nó mỗi ngày
Những giới hạn tưởng như bất biến
Thực ra là cấu trúc trong tâm
Khi niềm tin được thay bằng nhận thức
Thế giới cũng bắt đầu xoay trầm
Không phải phép màu nào xa lạ
Mà là cách ta hiểu chính mình
Đổi góc nhìn, đổi luôn cảm nhận
Thực tại theo đó cũng lung linh
Nhưng không phải chỉ nghĩ là đủ
Mà cần hành động để đổi thay
Tư duy mở đường cho chuyển động
Còn đôi tay xây lại tháng ngày
Và khi hiểu điều này sâu sắc
Ta không còn là kẻ đứng xem
Mà trở thành người đang kiến tạo
Thực tại mình sống, chính cuộc đời em
Bài thơ chương 41: Tư duy tạo nên thực tại cá nhân
Thực tại không tự mình cố định
Mà đổi màu theo cách ta nhìn
Một ý nghĩ gieo trong lặng lẽ
Cũng đủ làm khác cả hành trình
Khi tâm trí đầy điều tiêu cực
Thế giới cũng trở nên nặng nề
Nhưng khi ta đổi chiều suy nghĩ
Ánh sáng tự tìm đến từng bề
Không phải đời luôn mang màu tối
Mà là mắt nhìn phủ màu lên thôi
Cùng một cơn mưa ngoài phố vắng
Có người buồn, có kẻ mỉm cười
Mỗi niệm khởi là một hạt giống
Gieo vào đời một hướng tương lai
Ta không chỉ sống trong hiện tại
Mà còn đang tạo nó mỗi ngày
Những giới hạn tưởng như bất biến
Thực ra là cấu trúc trong tâm
Khi niềm tin được thay bằng nhận thức
Thế giới cũng bắt đầu xoay trầm
Không phải phép màu nào xa lạ
Mà là cách ta hiểu chính mình
Đổi góc nhìn, đổi luôn cảm nhận
Thực tại theo đó cũng lung linh
Nhưng không phải chỉ nghĩ là đủ
Mà cần hành động để đổi thay
Tư duy mở đường cho chuyển động
Còn đôi tay xây lại tháng ngày
Và khi hiểu điều này sâu sắc
Ta không còn là kẻ đứng xem
Mà trở thành người đang kiến tạo
Thực tại mình sống, chính cuộc đời em